|

Một nếp văn minh mới

pobrane

Trong những ngày cận Tết, báo chí ở Việt Nam đã phải lên tiếng “Thẳng thắn nhìn nhận vấn đề những thảm án liên tục xảy ra, con người cư xử với nhau ngày càng tàn bạo có một phần nguyên nhân từ việc uống nhiều bia rượu và thiếu đọc sách “ .
Nhưng không biết «thiếu đọc sách» là nguyên nhân của mải mê bia rượu hay vì «bia rượu » mà thiếu đọc sách ? Hay còn nguyên nhơn nào nữa khác hơn ? Nhưng tình trạng  «mải mê bia rượu» ngày nay ở Việt nam trở thành nghiêm trọng đến mức nào ?

Sự chọn lựa đã rõ

Theo báo chí ở Hà Nội, năm vừa qua, ngành văn hóa của Nhà Nước thu được 2000 tỷ đồng từ các hoạt động xuất bản với 24.000 cuốn sách, 375 loại ấn phẩm . Trong lúc đó, Nhà Nước thu vào được 66.000 tỷ động từ sự tiêu thụ 3 tỷ lít bia rượu của dân chúng . Sự thu nhập nhờ những hoạt động đối nghịch với chữ nghĩa, sách vở lại cao hơn 33 lần thu nhập nhờ chữ nghĩa !

Ngoài ra, theo điều tra của Google thì người Việt Nam, nhứt là lớp thanh niên, vào internet xem những loại phim đồi trụy tinh thần nhiều nhứt so với nhiều nước khác . Phải chăng ý muốn nói đại bộ phận dân Việt nam ngày nay, tinh thần đồi trụy, hiểu biết thoái hóa, cơ thể suy nhược ?

Mỗi năm, người dân ở Việt Nam chi ra 3 tỷ đô-la để uống bia rượu . Nếu đem khối lượng bia rượu tiêu thụ đó chia cho dân số Việt nam, từ tuổi biết uống nưóc cho tới tuổi sắp bỏ uống nước, thì mỗi người sẽ nhận đươc hơn 33 lít bia rượu / năm .

Thật ra số tiêu thụ ấy chưa thấm vào đâu nếu so với dân Tiệp và Đức . Dân Tiệp uống 135 lít bia / năm / người, Đức kém hơn, 107 lít / năm / người . Tây bét nhứt  : 30 lít / năm / người . Nhưng Tây lại uống rượu chát (vin) nhiều hơn (44 lít / người / năm) . Có lẽ nhờ đó mà Tây ăn nhiều bơ, fromage, thịt nguội, …mà lại ít bị bịnh tim mạch hơn người Huê kỳ . Một mẫu người Pháp tay chơi là «tay cầm ly vin, tay kia đỡ mâm thịt nguôi và fromage» .

Nhưng, ở Việt Nam, bất kỳ ở đâu, trước nhà, ngoài ngõ, trong quán nhậu, vào bất kỳ giờ nào, sáng, trưa, chiếu, tối, đầu tuần, cuối tháng, cứ đưa mắt nhìn là thấy ngay có đầy người ngồi nhậu, với thái độ ung dung tự tại vô cùng thoải mái . Đa số là tuổi trẻ .

Phong cách nhậu của người Việt Nam không giống như người Âu châu . Theo kết quả điều tra, năm 2015, riêng dân Pháp, lớp tuổi trẻ từ 15 – 24 tuổi, có 12% uống bia rượu . Lớp lớn hơn có 32% uồng bia rượu . Còn lại 55% là những người không uống . Và họ chỉ uống vào ngày nghỉ hay dịp lễ lộc . Những người đi làm việc, chiều về, tạt vào Bar, đứng bên Comptoir ( Quầy), uông 1, 2 ballon rượu chát ( 1 chai vin 75 cl rót được 6 ballons 12, 5 cl – Champagne, được 6, 7 coupes) hoặc 1, 2 đờ-mi như khai vị để về nhà ăn cơm ngon . Ở Pháp tuy là xứ sản xuất hàng đầu bia rượu, nhưng không thấy dân chúng đông nghẹt suốt ngày trong tiệm lớn nhỏ như ở Việt Nam . Ngoài ra, còn có luật cấm vị thành niên mua rượu ở chợ hay tìệm và uống rượu ở quán.

Ở Việt Nam, người dân uống rượu như vì «không biết làm gì, nghĩ gì» khác hơn . Uống để mà uống . Như một sanh hoạt hằng ngày phải có để nhắc nhở «ta còn đây » . Khi ta uống là ta thật sự «hiện hữu»!

Bạn bè lâu ngày gặp nhau tay bắt mặt mừng: nhậu ; ma chay, cưới hỏi, giỗ chạp: nhậu ; có chuyện vui: nhậu; gặp chuyện buồn: nhậu; hết giờ làm việc, đồng nghiệp cùng nhau thư giãn: nhậu; đi công tác phải biết “giao lưu ”, “kết nghĩa”: nhậu ; có khách đến nhà: nhậu…bình thường không làm gì, cũng…nhậu. Có tiền, nhậu theo có tiền . Hết tiền, nhậu nhiều hơn …

Người Việt nam ít đọc sách

Quả thật đây là điều đáng buồn khi thấy người dân không bỏ tiền ra mua sách đọc mà trái lại, có bao nhiêu tiền cũng sẵn sàng chi ra cho ăn nhậu.

Họ không cần đoc nhiều phải chăng vì chỉ cần đọc một cuốn hay xem một tờ báo cũng có thể biết 24 000 cuốn kia hay 375 ấn phẩm kia nói gì, viết gì rồi ? Tất cả báo chí, sách vở, Phát thanh, TV đều nằm gọn trong tay nhà thầu khổng lồ là đảng cộng sản. Mà chính đảng viên cấp lãnh đạo, lại chẳng có mấy người đọc sách. Bởi nhờ không đọc sách, họ mới lên được TW đảng !

Nói tới chuyện sách vở ở Việt Nam, Cỏ May nhớ lại năm 1977, vào khu phố lặc-xon của Ba tàu bán ve chai ở chợ lớn tìm mua phụ tùng máy tàu, tu bổ cho chiếc tàu chuẩn bị vượt biên, thấy con xẩm trẻ, con gái chủ tiệm, đang cầm quyển tiểu thuyết của Quỳnh Dao đoc, bèn hỏi nó đang học lớp mấy và tại sao không đoc sách của chương trình Quốc văn mà đoc Quỳnh Dao?
Nó cho biết học lớp 11 . Đọc Quỳnh Dao vì đọc sách kia thì – nó vừa trả lời vừa lật quyển sách như để thuyết minh thêm cho rõ ý – ở đầu sách : «ổng » (Hồ Chí Minh), giữa sách  : «ổng», ở cuối sách cũng «ổng» . Đọc cái gì  ? Chỉ có liệng đi, vừa làm cử chỉ bằng cách như vứt quyển Quỳnh Dao nó đang cầm trên tay .

Việt Nam ngày nay có gần 30 triệu người dân chưa bao giờ biết sách là gì, 44% dân số thỉnh thoảng đọc, thì coi đó như không đọc sách vì đọc sách không thể nào «đọc cơ hội » được .

Theo kết quả điều tra phổ biến gần đây thì người Việt Nam một năm chưa đọc hết 1 cuốn sách (chỉ đọc 0,8 cuốn sách/năm), thấp hơn nhiều so với các nước trong khu vực . Ở nhà quê, gần như không có người đọc sách báo . Nhưng nều tính theo cách tính số người tìêu thụ bia rượu thì ở Việt Nam, ngày nay, có 90 triệu người, đem số sách bán được năm 2014 là 24.000 cuốn chia cho 90.000.000 thì kết quả sẽ là một người, trong một năm, đọc được 0,00027 cuốn sách!

Thế mà Việt Nam lại có 480 trường đại học, hàng trăm viện nghiên cứu, hơn 20  000 tiến sĩ đủ loại, cả thứ «tiến sĩ xây dựng đảng cộng sản», tỷ lệ sinh viên trên dân số cao ngất ngưỡng?

Thực tế này đã giải thích rõ vì sao sinh viên Việt Nam sau khi học xong vẫn thiếu kiến thức, vì sao những bằng cấp Cao Đẳng, Đại Học của chế độ cộng sản chưa bao giờ có giá trị và vì sao bạo lực ngày càng gia tăng, đạo đức luân thường xuống cấp nghiêm trọng…Người dân thường ỷ lại ở sức mạnh của đồng tiền trong việc đối xử với nhau .

Đất nước đã tụt hậu nhiều mặt so với Lào, Campuchia, Myanmar, đó là sự thật chứ không còn là nguy cơ như báo động trong những năm trước đây. Giảm rượu bia khó . Phát động phong trào đọc sách ngay hôm nay lại càng khó hơn vì làm điều này, trước hết phải đem lại cho sách báo có nội dung bằng những điều thiết thực, khai hóa dân trí theo tinh thần khoa học toàn câu, … Mà khi phục hồi những giá trị đạo đức nhơn bản thì chủ nghĩa cộng sản đem bỏ đi đâu ? Người cộng sản phải không nói dối, không lật lộng, không ngang ngược thì làm sao họ còn cộng sản nữa ? Đây quả là thứ nghịch lý sanh tử với người cộng sản. Vả lại sách vở, báo chí là sản phẩn của chế độ mà bản chất của chế độ là cộng sản. Người dân đang công khai chối bỏ cộng sản thì không thèm đọc sách báo là tự nhiên.

Rượu bia là những thứ cay nồng, độc hại mà còn dễ chịu hơn nếu phải tiếp xúc với thứ chữ nghĩa theo định hướng xã hội chủ nghĩa . Vì thứ này, nó còn ghê tởm hơn, còn độc hại hơn bia rượu !

Kể ra nếu lấy bia rượu thay thế sách vở, biết đó là một thứ chọn lựa liều mạng, tự sát, nhưng về chìu sâu, nó có lý ở một cách ứng xử nào đó để hiểu thực tế của đất nước Việt Nam ngày nay.

Hay làm «ruồi đực tìm rượu giải sầu »

Câu chuyện «Ruồi đực tìm rượu giải sầu» là câu chuyện khoa học do University of California ở San Francisco, thực hiện với hằng trăm con ruồi và công bố kết quả nghiên cứu trên tờ báo chuyên đề The American Journal of Science (trên internet) .
«Họ bắt một con ruồi cái vừa mới làm tình xong, nhốt vào một cái lọ. Sau đó họ bắt một con ruồi đực bỏ chung vào với con ruồi cái, rồi theo dõi hành động của hai con ruồi . Con ruồi đực muốn ân ái nhưng con ruồi cái, vì vừa mới làm tình xong, mệt mỏi nên không hứng thú tí nào nữa, nó bay chỗ khác. Nếu nó bị con ruồi đực bay đuổi theo và bắt được, thì nó quyết liệt chống cự, hoặc chìa bộ phận đẻ trứng của nó cho con ruồi đực kinh hoàng, không đến gần nữa .

Họ làm thí nghiệm này với những con ruồi đực trong bốn ngày liên tiếp, mỗi ngày ba tiếng đồng hồ, và con ruồi đực luôn bị con ruồi cái không cho sơ múi gì cả.

Sau ngày thứ tư, họ cho con ruồi đực vào một cái lọ riêng, cho nó được lựa chọn hai thứ thức ăn, một là thức ăn thường và thức ăn có tẩm rượu, thì con ruồi đực, bị con ruồi cái không cho âu yếm, lúc nào cũng chọn thức ăn có rượu. Nhiều con “nhậu” cho đến xỉn luôn .

Họ tiếp tục cuộc thử nghiệm, lần này cho những con ruồi không được làm tình trong bốn ngày trước vào chai có ruồi cái ưng làm tình . Sau khi được ân ái, những con ruồi đực này chọn thức ăn không có rượu .

Nghiên cứu thêm nữa, các nhà nghiên cứu khám phá trong óc của con ruồi có một chất gọi là NPF. Họ suy luận là, khi được làm tình, óc con ruồi đực bị kích động và tăng trưởng chất NPF, nên làm nó cảm thấy sung sướng, thoải mái . Ngược lại, nếu nó không được làm tình, bị thiếu chất NPF, nên nó phải tìm những thức ăn có rượu, để kích động chất NPF trong não bộ .

Ông Ulrike Heberlein, người hướng dẫn cuộc nghiên cứu, tuyên bố là, phản ứng của đàn ông cũng không khác gì những con ruồi đực: Nếu bị vợ hay bồ không cho làm tình thì đàn ông sẽ tìm giải sầu trong ly rượu” .

Vậy phải chăng dân Việt Nam chọn ăn nhậu sáng, trưa, chiều, tối vì sách báo không thể đọc nổi, mà hú hí với vợ hay bồ cũng không được đãi ngộ, thì còn cách nào thú vị hơn là “ làm ruồi đực” mà tìm rượu giải sầu trong ly bia rượu ?

© Nguyễn Thị Cỏ May

© Đàn Chim Việt

8 Phản hồi cho “Một nếp văn minh mới”

  1. van says:

    dân càng nhậu nhiều thì đau bịnh nhiều
    đau bịnh nhiều thì không chống đối
    không chống đối thì tốt quá

  2. Trần Vinh says:

    22/2/16 – Đánh giá về mức độ tiêu thụ rượu bia của người Việt, chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan ở trong nước nói: “Tôi nghĩ có một con số mà người Việt chẳng đáng tự hào gì đó là người Việt tiêu thụ bia nhiều nhất trong khu vực. Nhất là trong điều kiện Việt Nam là một nước nghèo, thu nhập thấp, chắt chiu nhiều, vẫn phải ngửa tay đi xin viện trợ và còn nhiều chương trình xóa đói giảm nghèo cần phải làm trong nước”.

    Theo bà Lan, trong điều kiện khó khăn như vậy nhưng mức tiêu thụ rượu bia lại ở mức cực kỳ vô lý.

    “Tôi cũng không hiểu nổi những người đàn ông Việt Nam. Trong khi người phụ nữ trong gia đình phải vất vả kiếm tiền, chung sức làm việc nuôi gia đình, cùng nuôi con cái, tạo điều kiện cho con cái học hành, thì đàn ông lại tiêu thụ rượu bia nhiều đến thế”, vị chuyên gia nhấn mạnh.

    “Mỗi dịp Tết tôi quá buồn về những con số về tai nạn giao thông. Mà trong đó có hơn 70% tai nạn giao thông nguyên nhân do rượu bia. Đó là chưa kể, bệnh tật do rượu bia, gây ra gánh nặng cho xã hội, gia đình.Tôi làm việc, biết những người có trình độ hẳn hoi nhưng có thói quen uống rượu bia quá nhiều, đến lúc bệnh tật, tử vong ở độ tuổi còn rất trẻ”, bà Lan xót xa.

    “Đã có lần tôi ngồi nói chuyện với trưởng JICA (Cơ quan Hợp tác Quốc tế Nhật Bản) ở Việt Nam, ông ấy nói có lần về địa phương, quan chức địa phương mời ông những chai rượu hàng nghìn đôla mà ở Nhật họ cũng không dám uống. Ngoài ra, quan chức Việt tiêu dùng những thứ rất đắt tiền, đồng hồ, điện thoại, ô tô… cao hơn rất nhiều với mức sống. Thế nên ông ấy mới nghĩ bụng, như vậy thì Nhật Bản còn đi viện trợ cho Việt Nam làm gì nữa”, bà Lan kể lại câu chuyện.

    Theo bà, Việt Nam không chỉ đứng top đầu về mức độ tiêu thụ rượu bia nhiều nhất thế giới mà còn có tình trạng, nhiều quan chức của tỉnh nghèo đang phải ngửa tay xin viện trợ nhưng tiêu dùng rất hoang phí, không thích đáng.

    “Tuy ông ấy không nói ra nhưng tôi nghĩ trong đầu ông ấy đang đặt câu hỏi những người đó sử dụng như vậy, phải chăng một phần tiền viện trợ đang chảy vào túi quan tham chứ không phải về đến tay người dân nghèo”, bà Phạm Chi Lan nói.

  3. dân nhậu says:

    Lưu linh muôn năm!

    • Tien Ngu says:

      Bớt nhậu đi em…

      Em bệnh gan, ung thư cổ họng…muôn năm thì đó là cái số ăn mày của em.

      Nhưng báo vợ báo con lâu ngày dài tháng là một cái điều…vô cùng bỉ ổi.

      Muôn năm cái…éo.

  4. VĂN MINH THẢ NỔI, VĂN HÓA THẢ NỒI

    Thả nôi có nghĩa không ai lèo lái, cũng không có mục đích lèo lái.
    Tại sao ? Không ai lèo lái vì không có người có nhiệm vụ chính thức có được khả năng lèo lái. Còn những người không có nhiệm vụ chính thức thì thường không có vai vế, có vị trí trong xã hội, thậm chí còn bị cấm đoán, hạn chế. Đây là ý nghĩa của việc không có tự do báo chí, không có tự do xuất bản theo cách tư nhân như mọi người đều biết.

    Tất cả đều gom vào nhà nước, gom vào lãnh đạo, nhưng nếu ở đây không có thực lực, không có năng lực thật, có nghĩa không thể lèo lái theo cách đúng nghĩa, không thể lèo lái theo cách có kết quả, như vậy nói chung là thả nổi, thả nổi văn minh, thả nổi văn hóa đối với toàn xã hội.

    Lãnh đạo chính trị trước hết và căn bản chủ yếu nhất là lãnh đạo văn minh, văn hóa cho toàn xã hội. Thế nhưng nếu lãnh đạo chính trị chỉ là kiểu chính trị chay, chính trị vì chính trị, chỉ nhằm cầm quyền và bảo vệ quyền hành thuần túy cho mình, thế thì làm gì còn đúng chức năng lãnh đạo văn minh, lãnh đạo văn hóa cho toàn dân nữa.

    Bởi ý nghĩa của văn minh, văn hóa trước hết phải là khách quan, vô tư, phát triển và tiến bộ hay tiến hóa. Nhưng nếu ngược lại tất cả các tính chất đó, cũng thực chất không còn ý nghĩa của văn minh, văn hóa phát triển và tiến bộ nữa. Chính trị thay vì phục vụ văn minh, văn hóa, lại bắt văn minh, văn hóa phải phục vụ ngược lại mình, chính tính cách phản chính trị lành mạnh, cả phản văn minh, văn hóa lành mạnh chính là thế.

    Nói chung ăn nhậu, hường thụ vật chất, hưởng thụ công danh, địa vị, xả láng thì thật sự cũng chẳng cần gì mấy trình độ văn minh, văn hóa, mà chỉ cần có trong tay quyền lực, vật chất, địa vị là đều được cả. Bởi vì tất cả mọi điều đó chỉ ở trong ngưỡng cảm tính, đâu cần gì có tri thức, có trí tuệ, thậm chí cả đạo đức nhân văn.

    Nên đúng ra, văn hóa và văn minh là cả một hệ thống nhận thức lâu dài, truyền thống. Nó được xây dựng, củng cố, phát triển liên tiếp qua thời gian lịch sử của một dân tộc, một đất nước. Hệ thống đó là hệ thống khối tháp, càng lên cao thì thành phần càng ít, càng xuống thấp thì thành phần càng nhiều, tức chỉ khác nhau ở mức độ cao thấp, nhiều ít, nhưng hoàn toàn không khác nhau về ý nghĩa giá trị hay bản chất. Chính ý nghĩa và giá trị cao nhất của văn minh, văn hóa là thế.

    Còn điểm đáng nói nữa, đặc điểm văn minh, văn hóa là đặc điểm của con người, còn loài vật không hề có. Tức trước hết đó là ý thức và nhận thức tự do. Hay nói khác đi, ý thức nô lệ, nhận thức nô lệ, thực chất không bao giờ mang ý nghĩa văn hóa, văn minh đích thực, mà chỉ là đầu óc nô lệ, phụ thuộc, não trạng nô lệ, thụ động thật sự.

    Đó là ý do ý nghĩa cao cả nhất của chính trị đích thực là luôn phải xây dựng nền dân chủ tự do đích thực như là thể chế lý tưởng, xứng đáng, thiết yếu nhất cho toàn dân. Trái lại nếu nền chính trị nào đó mà trước sau chỉ nhằm xây dựng ảo tưởng một ý thức hệ sai trái, thấp kém nào đó, mục đích chỉ hạn chế hóa nhận thức của dân chúng, mục đích chỉ để khống chế xã hội chỉ khung vào trong ý thưc hệ giả tạo, một chiều, chủ quan, sai trái đó, thế thì chỉ có ý nghĩa ngu dân, mị dân, làm sao còn ý nghĩa, định hướng, mục tiêu cao cả phát triển văn minh, văn hóa cho toàn xã hội hay đất nước được nữa. Xã hội hay cá nhân càng thấy ánh sáng ở cuối đường hầm thì càng hăng hái xông xáo tiến lên. Trái lại nếu vẫn chẳng thấy ánh sáng ở cuối đường hầm nào cả, thôi thì càng lăn đùng ra say sưa ăn nhậu còn hơn. Tính chất dân ngu là bởi vì dân bị khống chế vô điều kiện chỉ và chính là như thế.

    ĐỈNH NGÀN
    (20/02/16)

  5. triết lý gia 0001 says:

    …… Việt-cộng cai-trị dân dùng chính sách ngu….để trị______một trong những chính sách đó là:…….ăn nhậu bạc nhược……mê tín dị đoan……chúng ta nên cẩn thận và nhiều thứ nữa……..nay kính.

  6. Đỗ Mười. says:

    Ông này nói nghe ngộ quá hả? Đàn ông Việt Nam nhậu vì không được vợ hay bồ cho xơ múi gì! Tui không “nhất trí” chút nào hết. Ở VN, ông đọc báo hằng ngày thì biết, nhậu xong thì đi kiếm gái hoặc về nhà hành hạ vợ, sức mấy mà ai “ngăn sông cấm chợ”? Hỏi cô văn sĩ T.H coi tui nói có đúng không.
    Cái vụ con ruồi thí nghiệm ở đâu bên Tây, bên Mỹ thì có thể đúng, chứ ruồi VN khác hết trơn.
    Ở VN mình, nhậu mới là đàn ông, biết đánh vợ mới là đàn ông. Ngoài ra nhậu sẽ đẻ ra hợp đồng, nhậu sẽ đẻ ra tiền, nhậu sẽ được sếp để ý tới (dĩ nhiên có mời sếp). Nhà máy bia ở VN tỉnh nào không có? Có tỉnh còn ra công văn buộc phải nhậu bia của nhà máy mình, khuyến khích nhậu xả láng. Có vậy kinh tế mới phát triển. Còn nhậu và tai nạn không có “ăn nhậu” gì với nhau cả. Ai chết là tới số chết, ngồi trong nhà cũng chết.
    Vậy nếu mục đích bài viết của ông/bà/chị Cỏ May là cảnh cáo chấn hưng đạo đức xã hội, kêu gọi bớt nhậu, thì ông nên đăng bài trên báo Tây, báo VN không ham loại đó. Nhậu là chủ trương “nhớn” của…đảng.

    • Lu Xà Bù says:

      Tui đồng ý với nhà bác.

      Thị Cỏ May này “lái” chuyện nhậu cũa cánh đàn ông Vn sang chuyện làm tình cũa mấy con ruồi đực , hổng biết có bị “ám ảnh sinh lý ” hông đây nữa!!?

      Mà tui thấy bây giờ trẻ, già lớn, bé, nam nử gì ở Vn cũng nhậu tuốt luốt luôn mà. Hổng nghe ông Tây nghiên cứu “phản ứng sinh lý ruồi” có thí nghiệm đầy đủ hết mọi tầng lớp tuổi cũa giới ruồi được thí nghiệm?

Phản hồi