|

Lật ngược Sài Gòn

Phàm muốn làm bất cứ việc gì trên đời cũng phải học hỏi. Học rồi, có thêm phấn sáng tạo của mình trong đó nữa, đem áp dụng sở học vào các sinh hoạt trong đời mới khả dĩ gặt hái kết quả. Vậy mà nhiều lúc vẫn thất bại nặng nề hoặc không như ý muốn. Dù chỉ là công việc cá nhân, mỗi người cũng đã lo rút kinh nghiệm mà làm tốt hơn cho lần sau, huống hồ là những công tác lãnh đạo liên quan đến cả xã hội, một tập thể lớn lao con người.

Phúc lợi càng cao, bổng lộc càng nhiều, chức vụ lãnh đạo càng to, ảnh hưởng đến hạnh phúc, vận mệnh của  toàn dân, trách nhiệm lại càng lớn, càng phải học hỏi và kiểm thảo, xét nét mình kỹ lưỡng hơn ai hết.

Lãnh đạo chính trị là công việc trị nước an dân, không chỉ liên quan đến vài ba trăm ngàn người, triệu người, mà đến toàn xã hội. Việt Nam hôm nay bao gồm trên 85 triệu con người. Một Bộ chính trị 12, 13 thành viên, quyết định vận mạng cho cả dân tộc. Vị chi, mỗi thành viên chịu trách nhiệm cho khoảng sáu triệu rưỡi nhân mạng.

Một trách nhiệm thót tim bằng vạn chỉ mành treo chuông! Còn vật gì có thể vô vàn mong manh dễ bể, dễ rớt đứt hơn nữa hay không? Ta có thể hình dung một cơn gió nhẹ đong đưa sợi chỉ cả triệu người bu trên đó, chỉ cần cơn gió đổi chiều hơi giật một chút, là cả triệu con người kia rơi tõm xuống thăm thẳm vực sâu u tối và mênh mông tuyệt vọng.

Đau đớn và khiếp hãi thay, lãnh đạo đảng ta hiện nay đang như thế!!! Và vận mệnh con dân VN cũng đang là như thế!!!

Nếu hỏi một người có lương tâm trách nhiệm chân chính, nhất là loại lương tâm thời đại như vẫn được rêu rao, rằng xã hội ban tặng người đó tất cả những bổng lộc được hưởng, và tột đỉnh quyền lực cũng như cơ hội kiếm tiền (dù là tiền bạc từ tham nhũng do quyền lực đem tới) coi họ có chấp nhận đánh đổi, đứng vào vị trí chịu trách nhiệm cho sinh mệnh chính trị của nhiều triệu nhân mạng hay không? Chắc có lẽ không đếm đủ mười đầu ngón tay. Họ cảm thấy run rẩy khiếp hãi trách nhiệm nặng nề khi bị/được gọi cho ngồi trên chiếc ghế lãnh đạo đó.

Nhận lãnh trách nhiệm lãnh đạo nhân dân phải là như thế.

Không hiểu tài đức hữu hạn của mỗi cá nhân có đủ gánh vác bấy nhiêu sinh mạng quốc dân hay không? Hay cứ mặt trơ trán bóng, còn tung cả chục vạn đô (Mỹ) tranh giành cố đoạt cho được chỗ ngồi ấy nữa? CSVN lãnh đạo rất ư an nhiên tự tại, hể hả nói cười vô tư!!! Thiên hạ chết ở đâu chứ, ta vẫn sống nhăn, vẫn hiên ngang đổi ca cho Cuba canh giữ nền hòa bình thế giới. Ta vẫn có thể địch vận hoặc phân hoá nội bộ kẻ thù (?) chỉ qua câu nói vô thưởng vô phạt với tổng thống nước họ mà thôi! (Không biết Tổng thống Obama có nắm ý Chủ tịch ta không nữa chứ?). Bầy tôi cùng thủ trưởng lãnh đạo đất nước sụp hố mà vẫn noi gương thủ trưởng cũ, không cần kỷ luật một ai! Và con cái, rể dâu trưởng tràng có lãnh đạo hư thúi vẫn được giang tay che chắn, cho nội vụ chìm xuồng!

Rằng hay thì thật là hay
Nhân dân chua xót đắng cay thế nào!?

Phải chăng đó là lương tâm thời đại? Là phương cách của đảng thành công dẫn dắt nhân dân qua thời đổi mới? Là tài năng lãnh đạo của người thuyền trưởng đang lèo lái con thuyền dân tộc tiến ra biển lớn, cưỡi con sóng cả đại dương nhân loại, để chém cá kình biển Đông?

Người CS rất sính sử dụng danh từ đao to búa lớn, từ những châm ngôn khẩu hiệu, tới các công việc họ làm, đều nghe rất kêu. Dường như nó tăng thêm tính ép- phê cho họ. Nếu hòan thành trách nhiệm đi đôi với châm ngôn, không gì có thể chê trách được người CS. Xã hội còn phải xưng tụng, ghi công.

Gần đây, đang có phong trào đòi đổi tên đảng và tên nước của các đảng viên, tạm coi như đại diện nhân dân (vì nhân dân có được phép góp ý đâu) và nhân dịp thống nhất đất nước 35 năm nay, ta thử bàn xem thay tên đổi nước có ổn không, rồi mới bàn đến chuyện khác?

Trước đây, chúng ta có quốc gia Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Một kết hợp khá hòan hảo, vừa dân chủ, vừa cộng hòa. Không hiểu có phải vì muốn lấy lòng Hoa Kỳ, hoặc quả thực có ý chí như vậy, hay lại mị dân cho ăn bánh vẽ, mà HCM và đảng ông đã chọn quốc hiệu ấy?

Dù gì, nghe kêu và hay hơn (?) so với miền Nam trước 1975, chỉ cụt ngủn Việt Nam Cộng hòa. Thế nhưng nhân dân miền Bắc XHCN, và bây giờ là toàn dân (cộng thêm khúc ruột ngàn dặm nữa) vẫn đang mơ ước có được chút dân chủ cụt ngủn ấy, thiếu vắng trên tên nước của toàn dân Nam bộ.

Quốc hiệu hiện tại là Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, Độc lập – Tự do – Hạnh phúc.

Càng dài, càng kêu và càng hay hơn nữa!

Dường như Việt Nam Dân chủ Cộng hòa không gói ghém và chuyên chở trọn vẹn ý nghĩa mà đảng muốn trao gửi quốc dân đồng bào, nên phải thay quốc hiệu mới. Phải kéo dài ra, ngân vang ra, cho nhân dân thấy rõ và ghi ơn thành quả vĩ đại mà đảng đã thực hiện cho dân tộc và tổ quốc. Chẳng lẽ chỉ dân chủ mà thôi ư, chỉ cộng hòa mà đủ ư? Thế còn xã hội chủ nghĩa? Còn độc lập, tự do và hạnh phúc, nữa chứ?

Trong quốc hiệu với 14 chữ dài ngoằng ấy, cộng hòa còn xài được. Xã hội chủ nghĩa cũng tàm tạm. Chỉ tàm tạm thôi. Vì nó còn cho ta cảm nghĩ đến công bằng xã hội. Riêng độc lập, tự do và hạnh phúc thì dứt khoát phải bỏ.

Đất nước đang độc lập ư? Độc lập với hình thức thực dân mới với quan thái thú thời đại, ông Tôn Quốc Tường, lời chào đầu năm đã cảnh cáo VN phải liệu hồn, hợp tác thì sống, chống đối thời chết với thiên triều đấy. Vậy mà đảng ta vẫn dạ dạ gật đầu, y như các đại biểu nhân dân trong quốc hội. Lãnh đạo đã vậy, quốc dân còn phải gật đầu đến đâu trước thiên triều đỏ? Chính vì thiếu vắng độc lập nên đảng ra sức hô hào, đưa vào tận quốc hiệu là phải thôi!

Còn tự do? Vì phải cho nhân dân hiểu rõ tự do như thế nào, đảng bắt buộc phải xác định nó. Tự do trong khuôn khổ. Tự do trong luật pháp. Nhân dân bày tỏ tình yêu nước uỷ mị kiểu tư sản chống đối thiên triều ư? Trí thức (không bằng cục phân) và báo chí đòi tự do phát biểu, bị cấm đoán nên phải lên mạng phản biện chống đối ảo ư? Chê lề phải của đảng và thực tập diễn biến hòa bình ư? Tôn giáo đòi cơ sở, thờ phụng duy tâm ư? Dân oan đòi nhà đất ư? Công nhân đòi lập nghiệp đoàn ư? Quốc hội đòi hết gật ư? Cả nước đòi đảng phải chấm dứt sứ mạng thiêng liêng, bất khả xâm phạm dẫn dắt con dân ư? Được. Cho bây tự do đấy. Mà là tự do dắt nhau vô tù! Anh nào liều mạng thì phải khép chặt kỷ luật nhốt vô tù nhỏ; anh nào đả thông tư tưởng kha khá rồi thì thoải mái một chút, ngồi ngoài tù lớn. Tốt chán. Đảng lúc nào cũng rạch ròi phân chia địch-ta rõ ràng, không thể thoả hiệp, lưng chừng, chao đảo lập trường được!

Bây phải nhớ rằng điều 4 hiến pháp còn nằm chình ình đó. Bỏ đi là tự sát!

Thế còn hạnh phúc? Năm 1975, đất nước thống nhất sau 20 năm khốc liệt chiến tranh huynh đệ tương tàn, với vài triệu con dân VN hy sinh và què quặt cho sự nghiệp thống nhất sơn hà vĩ đại đó, đảng quyết tâm dẫn dắt dân tộc tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên thiên đường CS. Thế giới đại đồng đã cận kề. VN sẽ về đích trước, lúc nào cũng đoạt danh hiệu tiên tiến nắm ngọn cờ đầu, nêu gương cho các đảng anh em khác đang lẹt đẹt theo sau!

Đảng ta hạ quyết tâm kiên quyết đi tắt, khỏi cần thông qua giai đoạn quá độ tư bản lên cộng sản chủ nghĩa chi cho rắc rối dài dòng văn tự như quốc hiệu (nhân dân VN anh hùng, lúc nào cũng sẵn sàng hiến thân cho đảng mà) nên đảng hăng hái đổi tiền, đánh tư sản mại bản, hợp tác xã khắp nơi, tiến đến làm chủ tập thể, vô sản hoá toàn dân, tạo bình đẳng xã hội!

Thế là cả nước hạnh phúc ôm hai chữ vô sản cho bằng nhau, hết sạch ganh tị, ghen ghét nhau. Rồi quan cũng như dân, chẳng còn phân chia giai cấp, mỗi người một năm hai thước vải y nhau, cùng hạnh phúc gặm nhấm bo bo ăn đồng chia đều, tối lửa tắt đèn rét mướt có nhau!

Nhân dân VN anh hùng, cùng với bác và đảng vĩ đại, oanh liệt đánh gục mấy đế quốc sừng sỏ nhất hành tinh, đang trên đà thắng lợi toàn diện chủ nghĩa tư bản giầu có, dân chủ và tự do chết tiệt kia!

Ta đang trên đỉnh cao, đỉnh chiến tranh cũng như đỉnh trí tuệ, đang kiêu hãnh thơ thới hân hoan ăn mừng chiến thắng, Mỹ, dưới thời Tổng thống Carter, vuốt mặt giảng hòa, bắt tay xin xỏ bang giao, đảng quyết liệt nguây nguẩy, khoát tay mạnh mẽ cóc thèm. Bọn phản động nguỵ quyền Sài Gòn đua nhau vượt biên vượt biển, bám chân đế quốc? Cứ để bọn nợ máu nhân dân này tự do làm mồi cho cá đói và hải tặc, đảng khỏi mang tiếng vô nhân đạo đánh người ngã ngựa! Một công đôi chuyện vẹn bề.

Như vậy, Độc lập-Tự do-Hạnh phúc không còn cần thiết nữa, nên được dẹp bỏ.

Quốc hiệu chỉ còn Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Sẽ có nhiều đảng viên loi nhoi phản đối đòi phản biện. Rằng thì là tiêu chí Độc lập-Tự do-Hạnh phúc đã huỷ, vậy giữ làm chi Xã hội Chủ nghĩa cho luộm thuộm, bỏ luôn đi. Huê Kỳ họ còn viết tắt, the United States of America thành USA, sao ta không làm thế cho gọn?

Nghe có lý, đảng ưng ngay. Quốc hiệu cuối cùng còn lại Cộng hòa Việt Nam.

Sài Gòn - Thành phố Hồ Chí Minh
Sài Gòn – Thành phố Hồ Chí Minh

Ta đã lật ngược được Sài Gòn, thủ đô hòn ngọc viễn Đông của nguỵ, thành thành phố thân yêu mang tên bác. Ta lật ngược Sài Gòn như cụ tổ Các Mác đã đảo lộn Duy Tâm thành Duy Vật chủ nghĩa. Ta thắng ngụy quyền Sài Gòn không chỉ trên chiến trường hay tại Hoa Thịnh Đốn, mà còn ngay trên cả quốc hiệu tổ quốc!

Họ ngụy nước Việt Nam Cộng hòa ư? Ta đảo ngược thành Cộng hòa Việt Nam! Vô tư, thoải mái, có chết ai đâu? Đảng ta làm cách mạng lật ngược, tung hê, đạp đổ tất cả mà. Từ quan hệ giữa người với người, những nấc thang đạo đức xã hội, đến cả nền văn hoá gần năm ngàn năm của dân tộc.

Xã hội nguỵ đua đòi tham nhũng? Ta ngược lại, trong sạch vô sản. Họ lắm đĩ điếm du côn? Ta chẳng có tú bà mà dư trại phục hồi nhân phẩm. Lãnh đạo họ thối nát, ngu dốt và ôm chân đế quốc? Ta có văn hoá, phong thái cách mạng, đỉnh cao trí tuệ loài người. Họ dân chủ giả hiệu? Ta dân chủ tập trung, không chia sẻ quyền lực. Họ đày đọa quần chúng, biến người thành khỉ? Ta lao động vinh quang, tiến hoá từ vượn lên người. Nhất nhất, từ quan tới dân, từ trong đảng ra đến ngoài xã hội, ta đều ngược họ, ưu việt tốt đẹp vạn phần hơn họ.

Cách mạng thành công rực rỡ! Ngất ngưởng đỉnh cao!

Nhưng, chữ nhưng khó ưa, thường xuất hiện vô duyên không đúng lúc. Lịch sử có những bước ngoặt kỳ lạ mà lý thuyết cộng sản chưa kịp nêu ra. Đảng đang từ đỉnh cao bỗng nhào xuống hố sâu, nhân dân đang có của ăn của để bỗng trắng tay vô sản, chủ nghĩa CS đang trên đà chiến thắng bỗng lật nhào ngoạn mục.

Cuối thập niên 80, đầu 90, nhân loại chứng kiến hàng loạt các đảng CS Đông Âu sụp đổ, hòa vào nền tự do dân chủ phổ quát của nhân loại, bắt buộc đảng ta phải thẩm định lại chiến lược, chính sách và ngay cả chủ nghĩa đang theo. Do những biến động khách quan trên thế giới và chủ quan áp lực từ nhân dân, đảng CS đã bắt đầu cởi mở và đổi mới, quần chúng và xã hội vui mừng hồi sinh thấy rõ.

Đảng đã biết là lầm đường, cố gắng quay trở lại nhưng không dám mạnh dạn làm bước đột phá, vượt lên chính mình mà thực hiện một cuộc lột xác triệt để, trở về hòa vào dòng sống quốc dân đang cuồn cuộn dâng trào, có cơ cuốn luôn cả đảng vào đống rác lịch sử. Đảng tiếc nuối quá khứ với những chiến thắng vinh quang thần kỳ, vẫn chân trong chân ngoài, nghe ngóng tình hình tìm cách giữ chiếc ghế lãnh đạo, vẫn chờ đàn anh Trung Quốc bước trước mới dám rón rén theo sau?

Tại sao cứ phải chờ, không dám hiên ngang làm một bứt phá nước rút cho quê hương? Còn đợi gì? Còn sợ gì?

Một khi thực tâm kiên quyết quay về, nhân dân sẽ mở rộng vòng tay chào đón, bảo vệ che chắn cho, thoát khỏi chiếc vòng kim cô oan nghiệt Trung Quốc. Từ ngàn năm xưa, đất ta còn nhỏ, dân ta còn yếu, vậy mà dù một chọi một châu chấu đá xe, ông cha ta vẫn ngạo nghễ “Nam quốc sơn hà Nam đế cư…”

Ngày nay, ta có bạn bè năm châu với những hiệp ước quốc tế bảo vệ, có hậu phương vững chắc “khúc ruột ngàn dặm” đồng bào hải ngoại, và trong tư thế là một quốc gia độc lập, ta cứ việc thẳng người, đối thoại ngang hàng thẳng thắn, không có chi phải sợ hãi cả. Phải thấy rằng nhân dân yêu nước càng biểu tình chống đối kẻ lạ, họ càng khiếp sợ, e dè ngó trước dòm sau. Còn dại dột đàn áp nhân dân, kẻ lạ càng khinh khi ép buộc.

Đất nước ta nhỏ, vấn đề cũng nhỏ, không to lớn dềnh dàng mà sóng to gió cả như họ, cứ việc bình tĩnh nhận định vấn đề rồi giải quyết êm thắm trong tình nghĩa huynh đệ anh em. Vẫn còn nghi vấn thì cứ sử cũ lôi ra thành tâm học hỏi, anh linh tổ tiên và hồn thiêng sông núi sẽ độ trì.

Năm Dần, con vật đại diện cho người trong tam tài thiên-địa-nhân, cũng là năm kỷ niệm ngàn năm Thăng Long, lại còn chủ toạ bang hội Asean bạn hữu, chuẩn bị Đại hội đảng, vạn đIều tốt nhập một. Hãy khôn ngoan thấy rõ thời cuộc, nắm bắt thời cơ mà tiếp tục con đường cách mạng dân tộc đang còn dang dở cả trăm năm qua chửa thành, vươn cao ngọn cờ đầu oanh liệt, hòa vào hồn nước một cuộc đột phá xẻ núi lấp sông, khơi mở mạch sống cho con dân Việt tộc.

Toàn dân đang sôi sục chờ đợi một lời hô vang mà vươn vai Phù Đổng đứng lên hưởng ứng. Đâu những tâm hồn mẫn cảm? Đâu những con dân yêu nước? Đâu những máu chảy ruột mềm tìm về bên nhau? Người tìm thấy nhau?

Ngàn năm Thăng Long là đây! Hùng khí Tiên Rồng là đây!

Càng gần tháng Tư oan nghiệt, mọi con dân Việt càng phải nghiêm khắc và thành tâm xét mình. Vì đâu quê hương nên nỗi? Vì đâu tổ quốc đội sổ toàn cầu? Chức vụ càng cao, sự ăn năn phải càng nhiều và càng cần tấm lòng thành tín.

Chúng ta không thể thay đổi được quá khứ. Những gì đã thuộc lịch sử, hãy trả về và để lịch sử ngủ yên. Ta chỉ ngoái lại học hỏi mà rút kinh nghiệm máu xương. Đừng nhìn về rồi trách móc oán hận, đổ lỗi cho nhau. Có muốn đổ, hãy đổ lỗi cho chính mình. Hãy rằng, trách niệm của tôi ở đâu trong việc đùn đẩy con tàu quê hương nằm tại bãi sình này? Hãy cùng nhìn vào tương lai phơi phới trước mặt mà hoan hỉ hy vọng. Rồi âu yếm vuốt lệ cho nhau.

Trước bàn thờ tiên tổ hương trầm nghi ngút, cả đảng hãy nắm chặt tay nhau, cúi đầu bồi hồi hối lỗi, rồi chìa tay giảng hòa cùng anh em. Mỗi con dân Việt tộc cũng hãy lặng yên tĩnh tâm suy nghĩ, trách nhiệm của tôi ở đâu trong công cuộc kéo thuyền khỏi mắc cạn, đẩy nhanh con tàu Việt Nam sừng sững tiến ra biển lớn, hào hứng tranh đua cùng bạn bè năm châu?

Hãy mở to mắt, nhìn thật rõ mà nhận nhau là đồng bào, chan chứa thương yêu.

Để Thăng Long vẫn mãi thiêng liêng hoá thân thành Hà Nội. Và Sài Gòn vẫn là Sài Gòn, mãi mãi hòn ngọc viễn Đông yêu dấu năm xưa.

© Tạ Dzu

© Đàn Chim Việt

6 Phản hồi cho “Lật ngược Sài Gòn”

  1. Nhật Lan says:

    Hãy mở to mắt, nhìn thật rõ mà nhận nhau là đồng bào, chan chứa thương yêu.

    “Để Thăng Long vẫn mãi thiêng liêng hoá thân thành Hà Nội. Và Sài Gòn vẫn là Sài Gòn, mãi mãi hòn ngọc viễn Đông yêu dấu năm xưa.

    © Tạ Dzu”

    Xin phép tác giả, tui mượn câu ông viết khi kết thúc bài viết chủ đề ; thưa , Saigon mãi mãi vẫn là Saigon. Và người Việt Nam PHẢI mãi mãi là người Việt Nam sẽ giữ mình không để cho bị làm thân hán nô ! Và lời của tiền nhân đã nói :

    NAM QUỐC SƠN HÀ NAM ĐẾ CƯ !

    Cám ơn ông đã viết bài chủ này ; Chúc sức khỏe ông . Trân kính .
    NL

  2. quang says:

    Con người cộng sản làm sao mà có lương tâm. Lịch sử đã chứng minh là ngay cả cha mẹ, anh em của người cộng sản VN họ cũng còn đưa ra đấu tố và thủ tiêu nữa nói chi những chuyện khác

  3. trinhngoctoan says:

    Hãy so sánh và kiểm nghiệm sau 35 năm , bè lũ vgcsvn ” thống nhứt đất nước” ( ăn cướp cạn miền Nam VN ) . Đến nay bè lũ ” người từ trong rừng ” ra cướp chánh quyền , đã đổi mới theo chiêu bài “xhcn” đưa đất nước và xả hội VN tiến lên đến đâu rồi ??? phải chăng từ loài khĩ …tiến lên thành vượn hay tinh tinh-cà khu …!!! , còn Sài Gòn Hòn Ngọc Viễn Đông của ( Vùng Đông Nam Á ) Thủ Đô Miền Nam VN Tự Do Phồn Thịnh ( Thời điểm đó đời sống Người Dân Miền Nam Tự Do hơn hẳn ” nửa Thế kỷ ” đời sống Người Dân Miền Bắc về mọi mặc …) Thế mà, cả đám khĩ con lấy tên con khĩ chết khô ” lỗ cỗ sĩ ướp xác” hcm để đặt . Từ ngày Thành phố lớn nhứt Việt Nam là Sài Gòn bị đổi tên tp. ” lê chiêu thống / hồ chí minh , Đất Nước VIỆT Dân Tộc VIỆT cất đầu lên theo các nước trong vùng còn không nổi , huống chi so với các nước trên Thế giới . Ôi !!! kiếp nạn nầy của Dân Tộc VIỆT đến bao giờ mới xứng đáng với tên : Siêu VIỆT Vùng NAM Bán Cầu .

    TU_NHAN_DAN_

  4. Trung Hoàng says:

    1.
    Tỏ Hùng chí Rồng Tiên Hồng Lạc,
    Vượt lướt bay quyết đạt tự do.
    Từ Nam chí Bắc reo hò,
    Trong ngoài nối cánh chung lo phục hồi.
    Kẻ bành trướng muốn ngôi bá chủ,
    Tặc Biển Ðông từng lũ tung hoành.
    Lưỡi Bò tự diển tự hành,
    Tàu ngầm hoạ tiển đua tranh khoe tài.

    2.
    Tỏ Hùng chí sông Ngân kết cánh,
    Phất Cờ Lau dứt cảnh sứ quân.
    Trong ngoài phải sớm họp quần,
    Ngăn ngưà đồng hoá chận ngừng lấn sang.
    Cánh chùm gởi tràn lan ươm giống,
    Toán Kỳ Binh biến động ra tay.
    Dưới hoa say mộng lâu dài,
    Ấy cơ tự huỷ chờ ngày diệt vong.

    3.
    Tỏ hùng chí gìn Tông giử Tổ,
    Lượn cánh Âu tìm ổ cành Nam.
    Hoành Sơn vạn đại nham nham,
    Hùng phong trổi dậy cờ Lam đuổi thù.
    Ngàn năm ấy muôn thu còn hận,
    Sóng Hát Giang kia vẫn kêu gào.
    Bội tình bạc nghiã kià sao,
    Mắt lơ tai điếc dạ nào mặt chay.

    4.
    Tỏ Hùng chí trổ tài Phù Ðổng,
    Xua giặc thù cuộn sóng Biển Ðông.
    Ðằng Giang nổi sấm cuồng phong,
    Mê Linh cờ phất quần hồng kém ai.
    Gương Trưng Triệu ngày nay còn đó,
    Tiếng Bình Ngô soi tỏ tâm cang.
    Diên Hồng sấm động dội vang,
    Rồng Tiên Hồng Lạc lên đàng cứu nguy.

    Hoàng Trường ngóng đợi hồi qui !!!

  5. Tom says:

    Ông Tạ dzu , ông có ngủ mơ không khi ông hỏi đến lương tâm cuả ngươì cộng sản , duy vật mà hỏi có tâm không .
    Cái gì không sờ được , đếm được là họ không chơi .

  6. Le Thien y says:

    TA DZU viet bai that keo, doan ket co ly co tinh & day xuc cam. Truoc hoa Bac phuong xam luoc,
    moi con dan nuoc Viet can tinh tao ,nghi suy chin chan trong CUU NGUY VAN NUOC, gat bo ti-
    hiem be phai . Phai the hien TUCACH-LANHDAO bang viec lam cu the thiet thuc, co loi cho Dan
    cho NUOC hon la loi noi suong rong tuech.

Phản hồi