|

Vì ai gây dựng cho nên nỗi này?

NKTA (trái) và Nhà thơ Đỗ Trung Quân trong Công viên Golden Gate Park, San Francisco

LTG. Tình cờ đọc hai bài thơ hay của Đỗ Trung Quân và Lý Thụy Nguyên về chuyện của hai thế hệ (thiển nghĩ Lý Thụy Nguyên/NTL cũng là người trong nước), tôi, một người hải ngoại xin đáp lại bằng một bài con cóc của mình. Xin ghi lại dưới đây hai bài thơ tâm huyết của hai người, được biết thuộc hai thế hệ tuổi đời chênh nhau đến gần nửa thế kỷ. Cả hai bài trên đã xuất hiện trên Facebook. Xin quý vị đọc từ dưới lên trên.

Bài thơ thứ nhất “Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất” của nhà thơ Đỗ Trung Quân viết như một lời nhắn nhủ tuổi trẻ khi ông thấy cảnh các Fan tuổi teen cuồng nhiệt của K-pop đón một nhóm nhạc pop hoành tráng đến Việt Nam ở phi trường hôm 28/11 vừa qua. Bài thứ hai là “Nước mắt mà là thứ còn lại duy nhất – thì chúng ta chẳng còn gì.”

 

Vì Ai Gây Dựng Cho Nên Nỗi Này?

Thái Anh

 

Đọc (2 bài) thơ các anh sao lòng đau quặn thắt

Có phải nước Việt độc lập rồi

Hà cớ gì thằng Mỹ-Việt này phải hoang mang?

Có đúng chúng tôi, người hải ngoại vong bản,

tìm bơ thừa sữa cặn

Các anh làm đếch gì cầu cạnh một lũ ra đi!

***

Có phải thế giới đại đồng là gương của Bác?

Bốn bể là nhà, người Việt nay đã sang sông

Làm con dân thiên hạ, chuyện nước non bao đồng

Công lao của các anh bộ đội

Vượt trường sơn giải thoát lấy sơn hà

Khỏi tay Mỹ và Ngụy?

Xin các anh cũng đừng quên người miền Nam Việt Cộng

Lỡ dại

Cùng Đảng ta tóm lấy quê nhà

Sửa sang hay tàn phá

Là công các anh đấy tôi chẳng dự phần!

 

Tôi là dân Mẽo chưa xong

Lo gì chuyện hy sinh các anh lầm hiến dâng cho Đảng!

***

Thuở “giải phóng” đầu chít khăn tang

Nhỏ lệ bàng hoàng tôi coi như nước mất nhà tan

Cơn ác mộng hãi hùng nay đã thành sự thật

“Hoà giải hoà hợp” tanh bành thôi

Thanh bình rồi

Sao cả nước vẫn đi hoang?

Sao đầy dẫy những nhà giam học tập

Tù tội gì sao hãm hại anh em?

Nam Bắc một nhà các anh đừng hôi của

Nhà chúng em rồi cũng thuộc các anh thôi!

Sổ đỏ sổ đen lòng người bạc thếch

Người nhận họ, kẻ nhận hàng

Nhiều người trắng tay vì xã hội đại đồng nay đã đến!

***

Cả triệu người xô nhau xuống biển làm mồi cho hải tặc kình ngư

Thôi đành mộng tưởng tang thương

Chính thể miền Nam tiêu tán rồi

Cộng sản mại bản phải từ đây Thiên đường?

Hay vẫn “mưa sa trên màu cờ đỏ”?

***

Cột đèn điện đứng trơ vơ

Nay làm bạn với cái loa bắt đầy phường xóm

Chứng nhân đó cho 1 cuộc đổi đời

biết đi nên vượt biên lưu vong nơi hải ngoại

Người ‘sống còn’ ở lại, “chết cũng dở, sống cũng dở”

“Phải đâu thơ”!

Tuổi trẻ chúng tôi tồi dở phải du sinh

Chẳng ‘hiến thân’ cho chính nghĩa hoang đường

Cũng chẳng vì Dân chủ Cộng hoà mà nồi da sáo thịt!

Ngày miền Nam thất thủ

Đến nay hơn phần tư thế kỷ

Đã trọn trăm năm ngày Bác xuống tàu (1)

Từ ‘cứu nước’ đến bán nước chủ nghĩa này có hiến trọn giang san

Cho Đảng hay tom góp xương máu của dân làm tài sản

Củng cố ngai vàng Bộ Chính trị

Hay hiến dâng cho phương Bắc?

Đến bao giờ Việt Nam thành thuộc địa của Tàu

Thành Bắc thuộc lần cuối cùng

Các bác X có màng không?

Hay vẫn bình chân như vại

Ngồi tại ngai vàng thái thú, thích hèn với giặc ác với dân?

Trong khi các anh làm gì đó ngoài chuyện rơi nước mắt?

Than khóc làm gì cho thối ruột thối gan!

Mưu cầu hạnh phúc như tôi và trẻ Việt nước ngoài

Vài trăm năm nữa như người Do Thái trở về

Quê nhà Việt Nam có Tàu hóa chưa?

NKTA

_________________________________________

(1) Latouche Tréville năm 1911 chứ không phải Tàu cộng.

Phải sang trái: Chị Thủy chủ nhân tiệm ăn Tao Café ở San Francisco, Đỗ Trung Quân, Lê Minh Quốc- Tổng thư ký toà soạn Báo Phụ nữ

Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất

Đỗ Trung Quân 28/11/2012

 

Ngày ấy bọn tôi hai mươi tuổi

Ria lún phún

Mắt cận lòi

Dân Sài Gòn tiểu tư sản, đọc sách triết, tóc hippie

Được phong tặng “thanh niên chậm tiến”

Thôi thì biết thân phận mình, đứa đi làm công nhân, đứa đi làm rẫy, đứa thanh niên xung phong coi như trả món nợ dù chả vay ai thời tiền – hậu – chiến

Ngày Polpot tràn qua An Giang, Ba Chúc thảm sát đồng bào

Tổ quốc lâm nguy

Bọn tôi sôi sục ra biên giới

Ngày Trung Quốc tấn công Việt Nam

Tổ quốc lại lâm nguy

Có thằng em khai gian tuổi

Vác balo lên đường

Gác mọi tranh chấp ý thức hệ

vệ quốc trước đã

Ai không tử sĩ

Ai không phế binh

Thì về

Đứa đạp xích lô.

Đứa chạy xe ôm, đứa đi khuân vác

Bình thường.

Nói thật

Bọn tôi đàn ông cũng có khi rơi nước mắt

Khi nhìn xác đồng bào, ôm trong tay đồng đội.

Sắt đá vẫn nghẹn ngào.

Nhưng các em ạ

Chúng tôi không bao giờ rơi lệ

Những chuyện tào lao

Chúng tôi không mất thì giờ nửa đêm run rẩy, gào thét trước cổng sân bay để đón đứa lạ hươ lạ hoắc

đến bố mẹ ở nhà cũng chả biết đi đâu

tôi nghĩ đơn giản thế này

Bố tôi chết tôi mới khóc

Mẹ tôi chết tôi mới khóc

Bạn tôi chết tôi mới khóc

Đồng bào tôi mất tích ngoài biển Đông tôi mới khóc

Nước mắt ngày càng quý hiếm lắm các em ạ

Hãy cố mà để dành

Mà nhỏ xuống cho điêu linh đất nước

Mà rưng rưng cho nỗi nhục bị cỡi cổ đè đầu

Làm nô lệ

Tôi bảo các em lần này thôi nhé

Đừng làm xấu hổ thêm xứ sở mình

Nhục

Biển Đông

Quá

Đủ


ĐTQ

28/11/2012

*****

Nước mắt mà là thứ còn lại duy nhất – thì đất nước chúng ta chẳng còn gì

Ly Thuy Nguyen 29/11/2012

 

Bây giờ chúng tôi mới vừa qua hai mươi tuổi

Chẳng phải dân Sài Gòn cũng chẳng phải dân Hà Nội, quan trọng gì thành phố

Đâu chẳng là đất nước mình

Là đất nước mình nhưng biết gì về văn hoá nước mình

Mỗi một lần bật tivi lên là HBO CNN ESPN

Là MTV là hàng trăm những kênh mà nhà đài kí hợp đồng với các “Cường quốc năm châu khác”

Mà tôi vẫn hay gọi đùa là quân cựu thực dân

Hôm nay xem cái ảnh rồi đọc bài thơ muốn hỏi chú Trung Quân

Chú có biết về tiến trình toàn cầu hoá

Xâm lấn của thực dân ngày nay chẳng còn lộ liễu như tên bay đạn nổ

(Đấy là tôi giả vờ không nói đến những cuộc chiến ở Trung Đông

Không muốn vội giải thích về sự nhúng tay của Mỹ tại cuộc chiến ở Israel với Palestine

Trong 4 ngày ở dải Gaza hơn 200 người chết

Hơn 50% là trẻ nhỏ

Tôi sẽ giả vờ không nói về điều này vậy

nó đòi hỏi cả luận văn của tôi)

Chú Quân này chú có biết không

những đứa trẻ chú cười chê là một phần của thế hệ tiếp theo tôi đấy

Là thế hệ sinh sau thời hậu chiến

Nói ngôn ngữ khác rồi, văn hoá cũng khác ngày xưa

Và họ – cũng như tôi – là nạn nhân của cái nền văn hoá tạp nham

Ngẩng đầu nhìn quanh báo đài lăng xê những tuổi tên của những đất nước nào xa lạ

Trước khi chú hỏi tại sao trẻ con khóc vì bọn nào lạ hoắc

Sao chú không hỏi nền giáo dục nào khiến trẻ con phát điên

Sao chú không hỏi xã hội thế nào người lớn đâm sau lưng nhau, anh chị em giành nhau cái nhà cho bố mẹ ra ngoài đường ngủ

Sao chú không hỏi truyền thông thế nào toàn du nhập những văn hoá ngoại lai báo chí thì một điều Ngọc Trinh gái ngoan, Mai Phương Thúy lộ hàng, Hoàng Thùy Linh băng sếch

(Đấy là tôi ví dụ một vài – chẳng đổ lỗi cho những cô con gái; mà những kẻ nhân danh nhà báo viết những câu đến ngữ pháp còn sai; tin bài giật tít)

Sao chú không hỏi thế hệ nào đã nuôi dạy bọn trẻ con như thế

Những bài học về tình người ở đâu trong trường học

Khi thầy cô giáo nghèo vật chất đói tâm hồn?

Chú Quân này, tôi bảo, đổ lỗi cho trẻ con thì dễ thôi

Vì chú chẳng đứng trong gót giày của chúng tôi,

Trong mắt bọn trẻ con, thế giới còn cái gì mà mừng vui khám phá?

Cái cơ sở tồi tàn đổ nát, những tham nhũng, những bất công

Mười sáu năm học ra trường chạy chọt đủ đường mà không ai cho đi dạy học

Hơn tám mươi cô giáo ở Yên Bái bị đuổi ra biên chế vì lỗi của một vài ông to

Người dân mất đất lên Hà Nội kêu oan bị công an phường đến đuổi

Đâu đó ở Tiên Lãng Hải Phòng có một trận đánh đẹp,

Giữa quân-và-dân

Thì đồng ý không phải đứa trẻ nào cũng biết những điều tôi vừa chỉ ra

Nhưng tôi biết – và tôi đã từng là một trong bọn chúng

Chú Quân này, ai cũng có những nỗi buồn thế hệ

Thế hệ chúng tôi là cái thế hệ chẳng-còn-gì

Cái nhục của quốc gia này, nếu mà đổ lỗi

Cũng đừng đến lượt lũ trẻ con.

Mà cũng đừng chuyện bé xé ra to

Cái làm tôi xấu hổ chẳng phải mấy thằng bé khóc ở sân bay

Mà là cái nền văn hoá bị lụi tàn mà người lớn hay các nhà chức trách cũng đâu buồn giữ

Mà là cụ Hiền Đức bao nhiêu tuổi rồi vẫn phải cặm cụi ngược xuôi đi bảo vệ người dân mất đất

Mà là những người chỉ thích trách cứ trẻ con.

Tôi chẳng viết bài thơ này để trách chú đâu

Cũng chẳng phân bua vì những cái mà thế hệ trước chúng tôi nhìn chúng tôi mà trách cứ

Nhưng tôi viết điều này để cho chú hiểu

Dạy trẻ con chẳng dễ lắm đâu

Và nếu chỉ đem cái tuổi đời ra để mà nói với nhau

Thì thông điệp của chú dù đúng dù sai, bọn trẻ con sẽ chẳng bao giờ hiểu.

NTL

29/11/2012

 

1 Phản hồi cho “Vì ai gây dựng cho nên nỗi này?”

  1. Nguyễn says:

    -”Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất”!
    -”Nước mắt là thứ còn lại duy nhất”!

    Văn chương gì thế nhỉ?”Duy nhất”có nghĩa là chỉ có một,vậy thì còn có gì khác nửa đâu mà còn lại ?
    Tại sao không viết là: ” Hãy tiết kiệm thứ chỉ còn (sót) lại” hay là “Chỉ còn lại nước mắt” ?

Phản hồi