|

Vĩnh biệt anh Trương Văn Sương

Ông Trương Văn Sương


Mấy hôm nay, kể từ ngày anh Trương Văn Sương về cõi vĩnh hằng, có rất nhiều người thương tiếc anh, viết về anh trong đó có bài của luật sư Nguyễn Văn Đài và anh Nguyễn Ngọc Quang rất cảm động. Nhưng tôi vẫn bâng khuâng hình như thiếu vắng một cái gì đó.

Tôi thầm đếm lại thời gian, từ khi chúng tôi chia tay nhau ở trại giam Nam Hà. Đó là ngày 27 tháng 10 năm 2002- ngày cuối cùng trong mười năm tù khổ sai của tôi. Từ đó đến khi anh Sương được tạm rời nhà tù nhỏ về chữa bệnh là ngày 12/7 năm 2010 như vậy là tám năm, có nghĩa là kể từ 2002 đến năm 2010, anh đã trải qua một thời gian gần bằng bản án của tôi !.

Khi tôi gặp anh ở trại giam A20 Phú Yên vào năm 1994 thì anh đã ở trong nhà tù Cộng sản tổng cộng gần 18 năm-một thời gian làm cho bất cứ ai nghe cũng thấy choáng váng mặt mày.

Tôi viết bài này để tưởng nhớ anh như một người bạn cũ và cũng với tư cách là một người ngưỡng mộ anh. Vì anh là một tù nhân chính trị vô cùng đặc biệt: một tù nhân chính trị có thâm niên lâu nhất (hơn hẳn người tù chính trị trước đây được cả thế giới tôn vinh là Nelson Mandela), là một tù nhân chính trị bị biệt giam nhiều nhất và lâu nhất. Nhưng còn có một cái “nhất” nữa không thể không nhắc đến: anh là tù nhân gian khổ nhất, bất hạnh nhất.

Trong suốt cả quãng đời tù đày hơn 30 năm anh không hề có thăm nuôi, tiếp tế gì. Cả một lá thư cũng không. Nếu ai đã trải qua một thời gian nào đó trong tù sẽ cảm nhận được nỗi buồn này. Cứ tưởng tượng những ngày sắp Tết là những ngày tù nhân được gia đình viếng thăm hoặc gởi quà, gởi tiền, gởi thư. Ai ai cũng vui mừng vì được tiếp tế, được gặp người thân, được đọc thư của con , của vợ. Những điều này vô cùng quan trọng với người tù vì họ được an ủi, được tiếp sức. Anh Trương Văn Sương không có được những điều đó. Anh phải chịu đựng sự thiếu thốn đến cùng cực cả vật chất lẫn tinh thần.

Năm 2001 và 2002 trước sự o ép, đàn áp của Ban giám thị trại giam Nam Hà, chúng tôi- những người quyết liệt đấu tranh để cải thiện đời sống của tù nhân phải ngồi chung lại với nhau, để bảo vệ và chia sẻ cho nhau. Cho nên, tôi, anh Trương văn Sương và anh Lê Văn Tiến quây quần bên nhau trong một mâm ăn, vì chúng tôi có cùng quan điểm (tạm gọi là “phe cứng rắn” trong tập thế “ôn hòa”).

Chính những ngày tháng sẻ chia này mà tôi đã được nghe anh Sương và anh Tiến kể về những gian khổ, thiếu thốn họ đã trải qua. Câu chuyện thương tâm các anh kể mà tôi không bao giờ quên được là thời điểm của những năm 1980- cái đói đã làm cho hai anh suy kiệt đến tận cùng, chỉ còn da bọc xương, bước đi loạng choạng, mắt mờ, nằm xuống là ngủ và luôn chiêm bao thấy được ăn uống thỏa thích. Khi đi làm theo đội hoặc lúc ở biệt giam họ ăn tất cả những con gì có thể ăn được như chuột, rắn, dế và cả thằn lằn. Họ nướng chúng bằng lá cây, bằng giấy vụn một cách sơ sài. Theo lời của anh Trương văn Sương và Lê văn Tiến kể thì lúc đó “đói đến nỗi mấy con thằn lằn nướng sơ sài ăn sao mà ngọt, mà ngon vô cùng!”.

Tôi không biết khi nhắc đến điều này có xúc phạm vong linh của anh Sương không? Tôi mong anh tha thứ, nhưng tôi phải nói lên điều này để nhân loại văn minh hiểu được  sự “ưu việt” ,chính sách “nhân đạo” của chế độ cộng sản và bản lĩnh phi thường của những tù nhân chính trị  Việt Nam.

Kể từ sau năm 1975, khi Việt nam Cộng Hòa sụp đổ, đã có hàng triệu người con của mẹ Việt nam vì lý tưởng Tự do đã phải sống trong hoàn cảnh tù ngục như thế :’Tôi được biết không chỉ có một Trương Văn Sương hay Lê Văn Tiến (đảng Việt Tân )mà còn có những người cùng cảnh ngộ như Nguyễn văn Trung (một anh hùng thực sự của nhà tù mà tôi đã đi qua)Trần Nam Phương, Dương văn Sỹ (cả 3 người này đều mang án chung thân) Hoàng Xuân Chinh, Nguyễn Đình Oai và 2 người nữa trong tổ chức của ông Hoàng cơ Minh là Nguyễn văn Sạch và Danh Bảo… Họ là những con người mà sức chịu đựng làm cho chúng ta kinh ngạc, nhưng họ đã sống và đã ngẩng cao đầu trong suốt cuộc trường chinh trong nhà tù Cộng sản..

Tôi viết bài này để vĩnh biệt anh Trương văn Sương và cũng để vinh danh những người tù chính trị Việt Nam.

Huỳnh Ngọc Tuấn.

[email protected]

© Đàn Chim Việt

 

6 Phản hồi cho “Vĩnh biệt anh Trương Văn Sương”

  1. Người Sông Tiền says:

    Đọc bài viết của anh Huỳnh Ngọc Tuấn tôi biết thêm chi tiết: “Trong suốt cả quãng đời tù đày hơn 30 năm anh không hề có thăm nuôi, tiếp tế gì. Cả một lá thư cũng không. Nếu ai đã trải qua một thời gian nào đó trong tù sẽ cảm nhận được nỗi buồn này. Cứ tưởng tượng những ngày sắp Tết là những ngày tù nhân được gia đình viếng thăm hoặc gởi quà, gởi tiền, gởi thư. Ai ai cũng vui mừng vì được tiếp tế, được gặp người thân, được đọc thư của con , của vợ. Những điều này vô cùng quan trọng với người tù vì họ được an ủi, được tiếp sức. Anh Trương Văn Sương không có được những điều đó. Anh phải chịu đựng sự thiếu thốn đến cùng cực cả vật chất lẫn tinh thần…”. Ôi, trên thế giới này, có chề độ nào tàn ác đến thế không?

  2. Dân nghèo Đà nẵng says:

    NGƯỜI ANH HÙNG TRƯƠNG VĂN SƯƠNG VĨ ĐẠI SỐNG MÃI TRONG SỰ NGHIỆP CỦA CHÚNG TA !
    Ông ăn thằn lằn để sống và chiến đấu xóa bỏ cái ách điều 4 lên cổ dân tộc .
    Đọc những dòng của anh Tuấn tôi vô cùng kính phục ông .
    Ông đã thắng . Các tên bán nước đã thua vì người dân càng ngày càng khinh bỉ chúng . Nhục nhã và hèn hạ thay cho các tên Phiêu Sang Hùng Dũng Mạnh Triết Trọng lú ….Chúng đã giết người ở thế cô .
    Hy vọng một ngày gần đây dân ta sẻ trị tội lũ bất nhân cộng sản .

  3. thuyquanlucchien says:

    36 năm dân tộc bị cai trị
    33 năm anh bị tù đày
    33 năm không gặp được vợ
    sau 33 năm anh vẫn ở trong tù

    33 năm sống trong ngục tối
    33 năm kiên cường bất khuất
    33 năm chiến đấu tự do
    Sau 33 năm anh giả từ vũ khí

    33 năm sống chẳng còn gì là sống
    33 năm chẳng nơi thờ phượng
    33 năm sống với lũ ác nhân
    Sau 33 năm anh vẫn là anh hùng

    • ARVN says:

      “Bạn ơi, sau này ai hỏi đến tên tôi
      Đời tôi lính chiến, cánh chim tung trời”

  4. Lê Thiện Ý says:

    Càng nghe kể về NGƯỜI TÙ CHÍNH TRỊ-LƯƠNG TÂM TRƯƠNG VĂN SƯƠNG (cũng như bao tù nhân chính trị khác), tôi không khỏi ngậm ngùi xúc động, thương cảm với số phận nghiệt ngã mà họ phải chịu đựng trong nhà tù cs. Cái chế độ phi nhân sinh ra chính sách phi nhân, độc ác kiểu cầm thú; hơn là giưã “người-với-người” thế kỷ XX – XXI xem trọng Nhân Quyền ! Mục đích cuả chúng là – nếu không giết ngay được từ những lao động khổ sai với khẩu phần cực kỳ thiếu thốn, thiếu dinh dưỡng nhất – thì nạn nhân (là các tù nhân lương tâm) phải khuất phục về chí chiến đấu để đổi lấy sự sống và miếng ăn.
    ANH HÙNG TRƯƠNG VĂN SƯƠNG BẤT CHẤP TẤT CẢ NGHIỆT NGÃ TỪ SỐ PHẬN, nhà nghèo, đông con, KHÔNG ĐƯỢC THĂM NUÔI, VẴN KIÊN TRÌ CHIẾN ĐẤU ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG. Ông ngạo nghễ, thách thức trước kẻ thù NHƯNG NGỠ NGÀNG RƠI LỆ TRƯỚC BÀN THỜ VỢ
    Bức hoạ từ Quỹ TNLT rất sinh động, mô tả đúng CON NGƯỜI TRƯƠNG VĂN SƯƠNG : giản dị, thân thiện, lạc quan, tiềm ẩn tính khí khái, kiên định về lập trường, bất khuất qua ý chí
    Kính chào, ngưỡng phục NGƯỜI ANH HÙNG BẤT TỬ TRƯƠNG VĂN SƯƠNG CUẢ LỊCH SỬ VN !

    • ,Nguyen V N says:

      Tất cả tù nhân Lương tâm hảy nhớ một điều là ĐỪNG BAO GIỜ ký tờ nhậ tội vì CSVN khong bao giờ giữ lời hứa.
      Cái khác biệt là ký rồi thì bị vết nhơ là hèn, dám làm phải dám chịu.
      Day là mot bài học sáng giá Trương văn Sương, trước sau gì CSVN cũng bị bứng, người khong nhận tội mình khong làm sẽ được tiếng Đời đời.

      Các thanh niên hảy nhớ lấy., cứ lỳ ra như Le thi Cong Nhan, LS Đài CHHV, chúng sợ quá là chúng thả sớm còn ngược lại KÝ RỒI là chúng ngâ^m luon , hảy nhìn Le quang Dinh Nguyen tien Trung v.v.

      Đồng hảy nhớ kẻ đang run sợ là CSVN và Cong n bị phe ta chụp hình đang sợ bị xé xác.

      Kính cáo
      Nguyen V N

Leave a Reply to Người Sông Tiền