|

Xử công khai – Nhà cầm quyền tự tát vào mặt mình

Phiên xử công kha bị ngăn chặn quyết liệt

Phiên xử công khai bị ngăn chặn quyết liệt

Trước phiên tòa công khai xử luật sư Lê Quốc Quân (LQQ) với cáo buộc trốn thuế, chính quyền địa phương đã có những động thái ngăn cản tôi đi xem xử vụ này, bằng việc gửi giấy mời làm việc không ghi rõ nội dung, sau đó trực tiếp vào nhà tôi để yêu cầu tôi không đi xem xử án. Không chỉ riêng mình tôi, nhiều bạn lên mạng phàn nàn, rằng họ bị các đoàn thể ở khu phố đến nhà quấy rầy, yêu cầu không đi xem xử LQQ.

Đương nhiên tôi từ chối, xác định quyền của mình, cũng như sẵn sàng chịu trách nhiệm trước pháp luật về mọi hành vi của bản thân.

Lần này họ không chặn tôi ngay tại cửa nhà như những lần trước, mỗi khi tôi đi biểu tình, hay chỉ là quan sát một cuộc dã ngoại, giao lưu về quyền con người (được tổ chức tại công viên Nghĩa Đô), nhưng họ cử an ninh đi theo tôi, ngay khi tôi rời khỏi nhà sáng nay.

Tôi biết bà con giáo dân ở giáo xứ Thái Hà sẽ đi xem xử án để ủng hộ LQQ, nên tôi đến để quan sát và chứng kiến tinh thần hiệp thông của người công giáo như thế nào.

Quả thực với chính quyền này, không thể biết giới hạn của họ đến đâu. Tránh trường hợp bị kẹt cùng bà con giáo dân, nếu bị chặn không cho mọi người ra khỏi nhà thờ, tôi đứng ngoài đường Nguyễn Lương Bằng, để quan sát bà con xuất phát như thế nào.

Sau buổi lễ sớm, chưa đến 7 giờ sáng bà con đã ra đến ngoài đường. Họ đi hàng một trên vỉa hè phố Nguyễn Lương Bằng, trên tay mỗi người đều cầm một lá vạn tuế. Tôi đi phía trước đoàn để chụp ảnh, và để có thể quan sát được toàn cảnh.

Đến đầu đường Nguyễn Lương Bằng, đoàn người rẽ vào đường Xã Đàn. Họ nhắc nhau đi thành hàng một, một vài người vừa đi vừa hát kinh Hòa Bình: “Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa. Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù. Ðem thứ tha vào nơi lăng nhục. Ðem an hoà vào nơi tranh chấp. Ðem chân lý vào chốn lỗi lầm”

Dù tất tả chạy ngược xuôi bên cạnh đoàn người, những lời cầu nguyện thiết tha vẫn len lỏi vào tâm trí tôi, khiến tôi không khỏi ngạc nhiên và cảm phục về đức tin mãnh liệt của người công giáo, ngay cả khi họ bị đàn áp suốt mấy chục năm ròng, mặc dù chiến tranh kết thúc đã rất lâu trên mảnh đất này.

Mới vào đường Xã Đàn một đoạn, xe cảnh sát đã bắt đầu vè vè xuất hiện, yêu cầu bà con giải tán, không tụ tập đông người trên vỉa hè!!! Trong khi loa liên tục nhắc nhở, yêu cầu giải tán, tay công an gọi loa thỉnh thoảng cũng ngắc ngứ vì không biết yêu cầu như thế nào, khi người dân đang đi bộ (hàng một) trên vỉa hè. Liệu có một đất nước nào trên thế giới, lại có luật cấm người đi bộ trên vỉa hè không?

Những chốt công an lẻ tẻ xuất hiện vô số trên đường, nhưng việc ngăn chặn đoàn người là không khả thi, nên họ cứ lẽo đẽo đi theo đoàn, bất chấp chính họ đang cản trở giao thông vì đi dưới lòng đường. Mấy tay an ninh đi theo tôi ngang nhiên đi xe máy ngược chiều để có thể bám sát tôi. Một tay còn chả thèm đội mũ bảo hiểm. Vậy mà xe ô tô của cảnh sát chạy ngay phía sau không hề có ý kiến gì.

Đến đường Lê Duẩn, đoàn người đi sang vỉa hè công viên. Nhưng có người nghe được cảnh sát chỉ đạo tìm cách ép bà con vào công viên, vậy là họ lại bảo nhau đi sang bên kia đường, men theo lan can đường sắt. Đến gần đường Trần Nhân Tông, đoàn người rẽ sang bên kia đường để đi về phía tòa án. Nhưng chờ sẵn họ ở đây là một lực lượng hùng hậu, bao gồm cảnh sát cơ động, cảnh sát áo xanh và an ninh trong trang phục trật tự đeo băng đỏ (tôi thực sự căm ghét lực lượng đep băng đỏ này vì sự hung hãn của họ).

Dòng người đang chảy, lập tức bị dồn cục lại vì bị chặn đầu. Khi những người đi sau tỏa ra, tìm cách vượt lên trên, lập tức tất cả các lực lượng chặn đường bèn dàn hàng ngang, che kín toàn bộ chiều rộng mặt đường Lê Duẩn. Vì vậy, không chỉ người đi bộ mà toàn bộ các phương tiện đang tham gia giao thông trên đường Lê Duẩn cũng bị chặn đứng theo.

Gần một tiếng trôi qua, tình trạng trên vẫn không có dấu hiệu chuyển biến. Tôi đã nhanh chân vượt qua hàng rào trật tự, ngay khi đoàn người mới bắt đầu bị chặn. Đứng phía sau lưng mấy lớp hàng rào người (an ninh, cảnh sát áo xanh, cảnh sát cơ động), tôi nhìn cảnh tượng trên mà ngao ngán lắc đầu, không thể hiểu nổi cái gì chứa bên trong đầu của những kẻ ra cái lệnh kỳ cục này. Tôi lựa thế khi có đông người dân đang tò mò đứng xem, đang thi nhau giơ điện thoại lên quay, chụp, tôi cũng giơ máy ảnh lên chụp vội mấy kiểu. Lập tức tôi nhận ra nhiều ánh mắt chĩa vào tôi, những cái nháy nhau thì thầm đáng ngờ. Tôi lùi vào trong cửa một hàng bán điện thoại, tháo thẻ nhớ, cất máy cảnh vào túi.

Cảnh sát và an ninh bắt đầu xua đuổi tất cả người dân ra khỏi khu vực phong tỏa. Chủ cửa hàng đóng cửa kính lại. 3 cậu an ninh đi theo tôi đứng án ngữ ngay phía ngoài cửa. Mặc dầu vậy, những kẻ lượn lờ ngoài kia trong mọi sắc phục vẫn liếc vào cửa hàng. Tôi đã tính cả đến nước gửi chủ cửa hàng cất hộ thẻ nhớ. Mấy cậu an ninh canh tôi cũng bị đuổi vài lần. Chỉ sau khi họ lắc đầu, hất hàm tặc lưỡi, rồi thì thầm vài câu mới được bỏ qua.

Đứng trong cửa hàng nhìn ra, tôi thấy bà con hết ngồi xuống lại đứng lên. Hết hô phản đối lại hát kinh Hòa Bình. Vài lần chắc do phía sau thúc lên, đoàn người lại ồ lên, tìm cách vượt vòng vây. Đám trật tự choãi chân trèo , được cả cảnh sát áo xanh hỗ trợ, ra sức xô đẩy bà con bật trở lại.

Nhìn cảnh đó, tôi cay đắng nghĩ thầm, tại sao đám đông hàng trăm người lại có thể dễ dàng bị khuất phục chỉ bởi một hàng rào người mong manh thế kia. Cảnh này khiến tôi nhớ đến bộ phim hoạt hình Lion King, khi chúa sơn lâm bị cả đàn trâu rừng (hoặc linh dương) dẫm chết khi cố cứu con trai.

Không chỉ trong phim hoạt hình, trong thế giới động vật cũng có chuyện một đàn trâu rừng đã đánh đuổi tan tác cả bầy sư tử.

http://www.youtube.com/watch?v=74cXjWV55Uc

Thế mới biết làm người trên đất nước này, còn cay đắng hơn cả loài thú hoang. Có những điều con người không thể học được từ loài thú kia.

Phạm vi phong tỏa rất rộng. Ngay cả khi một nhánh ồ lên, thoát được qua hàng rào người, ào qua trước cửa hiệu tôi đang đứng, tôi lập tức đẩy cửa len ra, mặc cho mấy tay an ninh cố sức lấy lưng đẩy tôi lại. Tuy nhiên bà con không đi quá được vài chục mét, vì còn nhiều lớp cảnh sát các loại đứng dăng hàng, đón lõng cả quãng đầu đường Trần Nhân Tông, kéo dài cho đến tận cổng công viên. Tôi cảm thấy không hề an toàn, trước cái nhìn rất ám muội của những kẻ mặc thường phục đang lượn lờ xung quanh. Điều cần thiết bây giờ là phải đưa được hình ảnh lên mạng, để mọi người có thể biết được những gì đang xảy ra ở đây. Vậy nên tôi hỏi tay an ninh đang lẵng nhẵng theo tôi xem cậu ta có về không. Khỏi phải nói ku cậu mừng thế nào khi tôi đồng ý đi về, nên vội quay lại lấy xe ngay. Ngay cả khi bọn họ đèo tôi ra khỏi khu vực phong tỏa, cũng hai lần xe bị chặn lại. Tuy nhiên cùng ngành nên họ hiểu nhau rất nhanh, và để cho hai cậu an ninh chở tôi qua an toàn. Mặc dù tôi và tay an ninh đi xe máy bên cạnh không đội mũ bảo hiểm, nhưng suốt dọc đường chẳng có ma nào tuýt còi cả.

Dọc đường tôi tranh thủ phỏng vấn cậu an ninh đèo tôi, xem cậu ta nghĩ gì về những cảnh mà cả tôi và cậu ta nhìn thấy suốt từ sáng tới giờ? Ai mới là người gây ách tắc giao thông? Nếu các cậu là lãnh đạo, thì các cậu giải quyết vấn đề này thế nào? Liệu nếu để bà con giáo dân bình an đến được cửa tòa, họ có thể làm được gì ngoài việc đứng trên vỉa hè hát kinh Hòa Bình, hô mấy câu đòi tự do cho người anh em của họ?

Cậu an ninh này có vẻ hiền, chỉ bảo: khó nói lắm cô ơi!

Cậu bên cạnh (trước đó rất lì lợm, ban nãy còn lấy lưng chặn tôi không cho ra khỏi cửa hàng, và chỉ hớn hở khi tôi đồng ý đi về) thì bảo xin số điện thoại, bảo để lần sau có đi những vụ thế này thì cứ gọi họ chở đi, mà tốt nhất là đừng đi đâu, cứ ở nhà cho khỏe.

Tôi bảo sao lại có lối sống ích kỷ thế được? Nếu chỉ biết có mình, khi mình gặp nạn sẽ chẳng có ai thèm ở bên mình đâu cháu ạ. Với lại, cuộc sống cần người phản ánh mọi chuyện xảy ra trong xã hội, chẳng khác gì cần công an đâu. Cô không là nhà báo, nhưng hay gặp chuyện bất bình thì chẳng tha lên tiếng. Mà muốn biết thì phải đi mới biết được chứ?

Biết là quan thầy các cậu cũng chả dám nói, nhưng vẫn cứ phải hỏi.

Mạng faceboock tràn ngập thông tin về những gì xảy ra quanh phiên tòa xử LQQ. Tâm lý chung của cư dân mạng là cực kỳ phẫn nộ. Mãi hơn 9 giờ, vợ và chú ruột LQQ mới vào được tòa. Nhiều người bạn gọi điện hỏi tôi sao không thấy ai ở quanh khu vực xử án? Tôi đáp, tất cả bị chặn hết ở đây rồi. Có lẽ cho dù người đi dự không chỉ tập hợp ở một nơi như thế này mà là nhiều nơi, thì với cách thức này, cũng sẽ chẳng có ai bén mảng được đến cổng công đường. Không một ai trong chính quyền này có thể trả lời được câu hỏi:

- Thế nào là một phiên tòa xử công khai?

- Thế nào là một phiên tòa ô nhục?

Tôi có cảm tưởng là nhà cầm quyền đang tự tát vào mặt mình, trước dư luận trong và ngoài nước qua những hình ảnh đáng xấu hổ ngày hôm nay. Nó thể hiện sự bất lực của một nhà nước yếu kém về mọi mặt. Mặc dù hôm nay không có màn bắt bớ người, nhà cầm quyền không huy động xe buýt để chở người bị bắt. Nhưng cái sáng kiến giăng ngang đường để chặn một đoàn người đi hàng một, khiến cả một tuyến đường bị ách tắc thì đó quả là tối kiến, khó mà chấp nhận nổi.

Không ít người (có nghĩa là rất nhiều người) hiểu đằng sau bản án đó là động cơ khác. Ông Brad Adams, giám đốc Châu Á của HRW, nói trong thông cáo đăng tải trên trang web của tổ chức này, rằng: “Chính phủ Việt Nam lo ngại về vị thế của mình trong xã hội đến nỗi phải tìm đủ cách để bịt miệng và cầm tù hết nhà bất đồng chính kiến này đến nhà bât đồng chính kiến khác.”

Facebook Đặng Phương Bích

15 Phản hồi cho “Xử công khai – Nhà cầm quyền tự tát vào mặt mình”

  1. T. says:

    “Xử công khai – Nhà cầm quyền tự tát vào mặt mình”… tát vào mặt thì còn nhẹ qúa, cái gọi là “Đảng Cộng Sản Viện Nam gian manh” đã nhổ rồi lại liếm bao nhiêu lần, nhiều khi ủy viên chính trị này ‘i…” ngay vào mặt ủy viên bộ chính trị kia nữa!!!!
    Gian manh, lật lọng, khủng bố, dối trá, tàn bạo, phá hoại, vô lương tâm, … là BẢN CHẤT của Việt Cộng nói riêng và Cộng Sản nói chung.

  2. Phuc Nguyen Thanh says:

    Vụ xử LQQ trốn thuế cực kỳ hay! Vấn đề này thì bố của rận cũng phải bó tay. Tội trốn thuế là tội nặng đối với các nước phát triển như Mỹ và Châu âu. Phải có những chiêu như thế này thì đám rận nó mới trắng mắt ra và tự hỏi tại sao thần tượng của mình (nhà rận chủ) lại là một tên trốn thuế nhỉ?! Trong khi chúng kéo nhau đi ủng hộ tên LQQ thì biết bao gia đình bà con cùng dòng máu của chúng phải chịu cảnh chết chóc, mất mát, thiếu thốn đủ điều do cơn bão số 10 gây ra ở Miền trung. Xin hỏi bọn rận: “Chúng bay đang bênh vực ai, bênh vực cái gì? Phải chăng chúng bay là một lũ phản nước, hại dân?”.

    • lethan says:

      Loạn ngôn

      Chó đâu có sủa lỗ không
      Không thằng CAM, cũng thằng dư luận viên

  3. Phan Huy says:

    Chuyên Chính Du Đảng

    Cộng sản ngày nay không còn lý tưởng
    Lý tưởng hão huyền thuở Mac Engels
    Khi thiên đường ảo đi hoài không tới
    Mà còn thụt lùi về buổi sơ khai.

    Vì thế cho nên đảng vừa đổi xác
    Thoát xác cáo chồn, nhập xác tà ma
    Công khai nhìn nhận ta là đảng cướp
    Một đảng cướp ngày chẳng khác ma phi a.

    Cái chuyên chính xưa gọi là vô sản
    Không còn lý do tồn tại hôm nay
    Đã được đổi thành chuyên chính du đảng
    Khi đảng ta thành cái đảng cướp ngày.

    Một đảng cướp ngày nắm quyền trị nước
    Thì luật pháp là luật của rừng xanh
    Thì chính sách là đàn áp khủng bố
    Mục đích nhằm vào khuất phục người dân.

    Từ đó ra đời chuyên chính du đảng
    Công cụ của một chính quyền lưu manh
    Gồm dân anh chị, đâm thuê chém mướn
    Dưới quyền điều động của bọn công an.

    Đối với bọn này người dân cần phải
    Đoàn kết, kiên gan, không hề sợ hãi
    Một người gục xuống, trăm người vùng lên
    Trăm người gục ngả, triệu người đứng dậy.

    Bọn chúng hung hăng mà lòng khiếp hãi
    Không biết phận mình rồi sẽ ra sao
    Khi cơn sóng thần nhân dân nổi dậy
    Dìm đảng bạo quyền xuống đáy vực sâu.

    http://fdfvn.wordpress.com

    • Văn Nghệ vì tổ quốc vì CNXH says:

      Mọi người biết toàn dân ta đều biết
      Lũ mèo mả gà đồng đang động điên
      Cùng cả lũ cơ hội khát cường quyền
      Bầy khuyển điên tham tàn hiếu chiến

      Ai cũng thấy lũ sài lang cầm thú
      Điên cuồng thay đêm tối ngồi tru
      Như chó dại dồn vào bờ dậu
      Nhe răng độc bọt mép xùi xùi

      Ai cũng rõ toàn dân ta đều rõ
      Chúng là ai?- là bọn vô lương
      Cả đời chúng sống lang sống chạ
      Chỉ chực chờ tắm máu quê hương

      Ai cũng chống toàn dân ta quyết đánh
      Đập tan đầu bọn bán nước cầu vinh
      Bắt cho sạch lũ việt gian phản động
      Núp chiêu bài dân chủ phá đời xinh

      Ai cũng thích toàn dân ta hạnh phúc
      Sống bình yên, tắm nắng hòa bình
      Chăm chắm làm ăn vun mầm hạnh phúc
      Cùng nắm tay gìn giữ quê mình

      Mọi người nhủ và lòng tôi cũng nhủ
      Mãi trong ta sãng mãi VỊ CHA GIÀ
      Mãi trong ta không quên bài học cũ
      Không chút lơ là với lũ tàn ngu

      Từ bình minh rực sáng chiến khu
      Đến se tăng húc tung dinh độc lập
      Đoàn cháu con tiến lên lớp lớp
      Đảng chỉ đường- đời mãi mãi hơn

      • lethan says:

        CON NGƯỜI chống lại QUỶ VÀ SÚC VẬT Việt cộng – Đỗ Vũ Kỷ Hà

        Hôm nay em muốn nói với anh về chuyện đất nước mình….
        Những con thú dữ mang bộ mặt con người….
        Loài Quỷ Đỏ còn khủng khiếp hơn loài ác quỷ
        Những con yêu râu xanh mặc complet, cavat
        Những con quỷ hút máu người đeo trên ngực huy chương
        Những kẻ tội đồ được “tổ quốc ghi công”
        Kẻ gây họa diêt chủng được thành anh hùng vĩ đại

        Và….

        Người yêu nước biến thành phạm tội
        Bênh vực những người yếu đuối
        bị cướp nhà cửa, ruộng đất, mồ mả cha ông
        trở thành kẻ “phá rối an ninh…”

        Ôi những loài ác quỷ không tim….
        Chúng tắm mình trong Biển Đông ngập máu ngư dân
        Chúng dự tiệc reo hò…khi biến nhà cửa ruộng vườn của nông dân thành sân golf, biệt thự….
        Chúng là những con người mang bộ mặt của loài ác thú
        Và ghê tởm hơn: vì chúng xảo quyệt, gian manh…
        Chúng quỳ gối, hèn nhát, cúi đầu, khom lưng trước bọn Tàu phù cướp nước
        Chúng là bọn câm
        không dám mở miệng với bọn xâm lăng….
        Chúng là bọn mù
        vì chúng chẳng thể nào nhìn thấy sự phẫn nộ của toàn dân
        Chúng là bọn điếc
        vì chúng chẳng thể nghe được tiếng kêu vang trời dậy đất….

        Ta phải cất tiếng gào lên
        Hãy trả cho ta quyền làm người…
        Đã đến lúc bọn Cộng nô đền tội…
        Nơi biên thùy bao nhiêu nghìn thước đất đem dâng
        Ôi..Bản giốc, Chi lăng….
        Đâu, nước Việt nam oai hùng liên một giải
        Từ Ải Nam quan đến mũi Cà mau
        Ôi, biển Đông….
        Tại sao vật vờ xác ngư dân…hồn bay vất vưởng
        Trường sa, Hoàng sa..sóng ngàn gào thét nhỏ máu đau thương…
        Ôi, rừng núi Tây nguyên…
        Quặng bauxite đỏ ngầu máu và nước mắt

        Anh ơi…
        Hãy kể em nghe…những chuyện của hôm nay,
        Hãy vạch mặt, chỉ tên cả một tập đoàn bán nước
        Đứng đầu là tên Hồ chi Minh…vẫn còn cái xác
        Thúi rữa, chưa chịu đem chôn
        Hãy dựng cổ nó lên
        Vì nó đã đến ngày đền tội.
        Vì những tên cầm đầu đã đến ngày xám hối…
        80 triệu người dân
        Cùng một nhịp đập con tim…
        80 triệu cánh tay…
        Cùng lật đổ bạo quyền
        Phải trả lại cho chúng ta…
        Trang sử của cha ông 4000 năm văn hiến

      • Phan Huy says:

        Vua Hùng Mắng Hồ Tặc

        Đứa nào ngồi đó trước đền ta
        Có phải là thằng Hồ gian tà
        Đến mượn danh ta mà lừa phỉnh
        Chém mướn, đâm thuê, bán nước nhà.

        Tổ quốc từ ngày ta dựng lên
        Anh hùng, hào kiệt biết bao phen
        Đã làm rạng rỡ hồn sông núi
        Duy chỉ mi làm nước đảo điên.

        Ai bảo mi đi rước Cộng tà
        Sang chầu quốc tế Mạc tư Khoa
        Đem chi chủ nghĩa hoang đường ấy
        Về úp lên đầu con cháu ta.

        Ai bảo mi làm lính đánh thuê
        Cho bầy Xô viết lẫn Trung huê
        Quên đi cái kẻ thù truyền kiếp
        Nghìn năm lệ thuộc khổ ê chề.

        Ai bảo mi bày trò ruộng đất
        Giết oan hàng chục vạn sinh linh
        Hận thù tiêu tán hồn dân tộc
        Giai cấp ly tan những mối tình.

        Ai bảo mi còn gây chiến chinh
        Miền Nam dân chủ sống an bình
        Tự do, hạnh phúc, và no ấm
        Đâu cần giải phóng của âm binh.

        Ai bảo mi còn lập đảng ma
        Gồm toàn nghiệp chướng với oan gia
        Con rơi, con rớt, vô thừa nhận
        Thiến chó, đâm heo, đám mã tà.

        Đảng ấy bây giờ là hoạ nước
        Khôn hồn mi hãy dẹp ngay đi
        Nếu không đừng trách ta nghiêm khắc
        Ba đời con cháu sẽ tru di.

        http://fdfvn.wordpress.com

    • đại đoàn kết says:

      Đền Hùng là chốn linh thiêng
      Ngàn năm hương khói khí thiêng quyện về
      Ngàn năm vang vọng câu thề
      Câu thề giữ nước, quân dân cùng thề

      Giang sơn bờ cõi Vua Hùng
      Ngày nay Bác cháu ta cùng Nhân Dân
      Thề rằng đánh bại ngoại xâm
      Thề rằng tiêu diệt việt gian bạo tàn

      Khí thiêng ghi nhận lời thề
      Cháu con dũng mãnh tung hoành diệt gian
      Nước non rầm rập lên đường
      Nghe theo lời Bác vang ca quân hành

      Diệt gian đánh Pháp trăm miền
      Lập khu giải phóng, lập miền tiến công
      Nay khu Bốn mai Điện Biên
      Đâu đâu cũng thấy khí thiêng Vua Hùng

      Khúc ca đoàn kết đại đoàn
      Bác luôn vun đắp cho đời nở hoa
      Ngày mai thống nhất nước nhà
      Bác cười đôi mắt cha già hiền sao

      Nhưng ngụy quyền cam tâm bán nước
      Rước ngoại bàng tàn sát dân lành
      Máy chém lê khắp miền nam
      Giết sạch đốtt sạch tan hoang giống nòi

      Nay tố cộng, mai kia diệt cộng
      Dồn dân ta lập ấp nhốt dân
      Tội này ngàn thủa không tha
      Ác này có đất nào dung ác này

      Dù đốt cháy cả dải trường sơn
      Lời Bác gọi toàn dân đáp : Có
      Con cháu Vua Hùng xứng danh Phù Đổng
      Lại lên đường rực lửa trời Đông

      Rồi Ấp bắc, rồi Vạn tường, Bình giã
      Rồi Khe sanh, rồi đường Chín Nam lào
      Trận Phước long, trận Tây nguyên, Đà nẵng
      Sài gòn xôn sao cờ đỏ bay cao

      Chuyện Bác, chuyện Vua Hùng là thế
      Rất anh minh đời nối tiếp đời
      Xưa các Vua Hùng dày công dựng nước
      Giữ nước ngày nay- bác cháu ta

      • Phan Huy says:

        Lời Cha Lạc Long Quân

        Ngày con nở ra từ trăm quả trứng
        Một nửa theo cha ra biển dọc sông Hồng
        Một nửa kia theo mẹ trở lên nguồn
        Nhưng tất cả đều là nòi giống Việt.

        Tại sao các con tương tàn cốt nhục?
        Mượn khí giới người chém giết lẫn nhau
        Đứa xâm lăng ỷ thế bọn Nga Tàu
        Đứa tự vệ cậy nhờ phe dân chủ,

        Từ cao xanh cha đã nhìn thấy rõ
        Cuộc chiến này quả thật vô lương!
        Do quỷ ma dắt lối dẫn đường
        Đưa dân tộc ta vào lò sinh sát.

        Cha cũng biết trăm điều do cái đảng
        Lũ vượn người hang Bắc Bó chui ra
        Mà quan thầy quốc tế Mạc tư Khoa
        Giao phó cho thằng giặc Hồ quản lý.

        Cái đảng này là đầu dây gốc rễ
        Cho oan khiên nghiệp chướng của toàn dân
        Tổ quốc ta tồn tại bốn nghìn năm
        Vẫn oanh liệt đâu cần chi có đảng.

        Cái đảng ấy càng ngày càng quái đản
        Tới thời kỳ thành căn bịnh ung thư
        Ăn tới tim gan, nhiễm tận tế bào
        Hết thuốc chửa, ngoại trừ dao giải phẩu.

        Các con hãy quyết tâm và can đãm
        Cầm con dao tự cắt bướu ung thư
        Sẽ đớn đau, sẽ mất máu, nhưng rồi
        Sẽ lành mạnh, sống một đời xứng đáng.

        Hơn là kéo dài cuộc đời bệnh hoạn
        Và kiếp người tủi nhục của hôm nay
        Cha cùng mẹ Âu Cơ trông ngóng từng ngày
        Và cầu nguyện cho con mau bình phục.

        http://fdfvn.wordpress.com

      • Cảnh giác says:

        Ngàn năm con cháu Lạc Hồng
        Ngàn năm giòng giống con rồng cháu Tiên
        Ngàn năm hai chữ Thánh Hiền
        Ngàn năm nước Viêt viết lên sử vàng

        Việt Nam ơi thật diệu kỳ
        Bão giông vùi đập không suy tấc lòng
        Bao năm giặc cướp máu ròng
        Thiên nga vẫn sống giữ trời Việt Nam

        Cao xanh trời lộng gió ngàn
        Cháu con vua Lạc vẫn vươn sức Rồng
        Ngàn xưa cho đến ngàn sau
        Trung trinh một dạ, một lòng bên nhau

        Khi đất nước họa sống –còn
        Hết Pháp lại Mỹ ngông cuồng tới đây
        Lại thêm một lũ bầy hầy
        Giết dân bán nước phanh thây đồng bào

        Miền Nam ngùn ngụt trái oan
        Trẻ em cũng giết người già cũng giam
        Những bè những lũ tham lam
        Hết Diệm- Kỳ lại Thiệu nhiều gian manh

        Miền Bắc thao thức đêm trường
        Đáp miền Nam gọi lên đường tiến quân
        Trường sơn điệp điệp trùng trùng
        Vang lời kêu gọi vang câu quân hành

        Đảng tiên phong lại dẫn đường
        Bác hồ vẫn thức, thức cùng miền Nam
        Đánh cho mỹ cút ngụy nhào
        Đánh cho chúng biết Việt nam thế nào

        Giặc tan bỏ chạy nháo nhào
        Quân chạy tướng chạy ê hề đảo điên
        Tổng thống cũng chạy mất quần
        Mất vàng, mất ghế vẫn ngồi trong dinh

        Ngàn năm Đảng – Bác huy hoàng
        Ngàn năm sáng chói con rồng cháu tiên
        Ngàn năm rực rỡ đất này
        Ngàn năm vùi xác chôn thây quân thù

      • Phan Huy says:

        Lời Mẹ Âu Cơ

        Ngày xưa mẹ sinh ra trăm trứng
        Nở thành con, trăm đứa, giống Rồng Tiên
        Một nửa theo cha xuống biển, lập bình nguyên
        Một nửa theo mẹ lên non, khai hoang làm rẫy.

        Bốn nghìn năm dựng xây và tồn tại
        Bốn nghìn năm giữ nước thật kiêu hùng
        Lúc thịnh lúc suy, khi nhược khi cường
        Nòi giống Việt không bao giờ khuất phục.

        Nhưng hôm nay mẹ tủi buồn chua xót
        Những người con đã phản phúc vong ân
        Chúng chỉ biết Lê Nin và Các Mác
        Quên Hùng Vương quốc tổ Lạc Long Quân.

        Mới hôm qua mẹ lòng đau ruột cắt
        Nhìn các con trong cuộc chiến tương tàn
        Đứa Miền Bắc, cho mưu đồ quốc tế
        Đứa Miền Nam, vì dân chủ tự do.

        Con có biết? mẹ ngày đêm thầm khóc
        Vì non sông gấm vóc mãi điêu tàn
        Kẻ ngoại thù đang cướp phá giang san
        Các con vẫn điềm nhiên nhìn nước mất.

        Con có biết? mẹ càng thêm phẫn uất
        Vì các con đi nhận giặc làm cha
        Nỡ đang tâm bán đứng mảnh sơn hà
        Cho giặc Hán, kẻ thù nhà truyền kiếp.

        Mẹ trót lỡ sinh thằng con chướng nghiệp
        Thằng họ Hồ lộn kiếp đã đầu thai!
        Chia rẽ anh em, phá nát cơ đồ
        Gây hậu quả kinh hoàng và dai dẳng.

        Hậu quả ấy giờ đây là cái đảng
        Đang bạo tàn, trơ trẽn, bám quyền uy
        Mặc quê hương cùng kiệt mức suy vi
        Mặc dân tộc đứng trên bờ vực thẳm.

        Hỡi lũ con đang lạc loài chìm đắm
        Nếu các con thương mẹ hãy quay về
        Bỏ liềm búa, buông con dao đồ tể
        Mẹ vẫn chờ, đứng khóc, giữa trời quê.

        http://fdfvn.wordpress.com

  4. Choi Song Djong says:

    Để xem những qúi ông như DTQ,một người được xem là ĐB của tỉnh Đồng Nai có còn biết cái sự nhục.Khi nào ông Dương Trung Quốc vứt bỏ cái thẻ Đảng khốn nạn này thì khi đó người ta mới tin những gì ông ta nói trong QH.

  5. Hoài Nguyễn says:

    Cám ơn cô Phương Bích . Tôi đang ở xa VN lắm nhưng đọc bài viết của cô , tôi có cảm tưởng vừa cùng với cô đi xem phiên tòa ” công khai ” xử Luật Sư Lê quốc Quân . Những thái thú Việt vẫn đang tiếp tục đào hố để tự chôn họ .

  6. lethan says:

    “Nhà cầm quyền tự tát vào mặt mình” – Tác giả Phương Bích- Trích

    Hồ chí Minh : ”Tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi, đấy là tất cả những điều tôi muốn, đấy là tất cả những điều tôi hiểu”.Với bản án Lê Quốc Quân, bè lũ nguỵ quyền Việt cộng chúng đã ị…vào mõm của Bác Hồ chúng nó.

  7. nguenha says:

    Phiên tòa xử Le quốc Quân là Công khai.Nhà nước đả tuyên bố như thế với Đồng bào và Thế giới. Xử CÔNG KHAI mà không cho mọi người được Tự do tham dự, thế là nghĩa làm sao?? Đúng là CS !

Phản hồi