|

Kẻ nhốt người hóa ra cũng bị nhốt

Nhà chính trị lão thành Lý Quang Diệu, được coi là cha đẻ của nước Singapore hiện đại, một thời được mời làm cố vấn cho các nhà lãnh đạo Việt Nam khi bắt đầu đổi mới và hội nhập vào cuối thế kỷ trước. Ông vừa ra mắt cuốn sách One man’s view of the world (Nhìn thế giới của một con người).

Cuốn sách có một đoạn ngắn nói đến Việt Nam. Ngắn nhưng rất bổ ích, rất đáng để những người lãnh đạo của Việt Nam tham khảo, cũng như rất đáng để mỗi ủy viên Trung ương đảng CS, mỗi đại biểu Quốc hội cùng mọi người Việt Nam suy ngẫm.

Chúng ta còn nhớ từ đầu năm 2011, nhân đại hội đảng CS VN lần thứ XI, «Ông già Lý» – như dân Singapore thường ông Lý Quang Diệu một các thân mật – đã trả lời phỏng vấn trên báo Straits Times tỏ ý nản lòng, thất vọng về Việt Nam, khi ông cho rằng những góp ý của ông ở Hà Nội những năm xưa đã không được lắng nghe và thực hiện. Hồi đó ông giới thiệu cho ông Võ Văn Kiệt và các đồng sự rằng muốn chống tham nhũng có hiệu quả, phải có 3 điều: pháp luật rất nghiêm (để không ai dám tham nhũng), tiền lương viên chức tạm đủ cho họ và gia đình (để không ai cần tham nhũng để sống) và dư luận xã hội trong sáng lên án mạnh tệ tham nhũng (để không ai nỡ tham nhũng do tự trọng). Nhưng VN đã không làm được cả 3 điều ấy, để cho quốc nạn nội xâm ấy trở thành một căn bệnh trầm kha đe dọa sự tồn vong của chế độ độc đảng, làm nhân dân căm giận, vì bất công xã hội là một điều rất đáng sợ, một nhân tố nguy hiểm cho mọi chế độ.

Qua quyển sách mới này, Ông Già Lý nói rõ thêm quan điểm của ông về Việt Nam. Ông nản chí, ông không góp ý kiến xây dựng gì nữa. Ông mất tin tưởng vào những người lãnh đạo hiện nay. Ông nói thẳng ra rằng họ đã không còn có khả năng đổi mới bản thân, đổi mới tư duy chính trị cho kịp thời đại. Ông có nhận xét thâm thúy «Họ là những kẻ bị cầm tù trong một ý thức hệ cũ» (imprisoned in an old ideology).

Ông Lý thú nhận: «Tôi không còn lạc quan như những lần đầu thăm nước này trong những năm 90. Giờ đây tôi tin rằng những người lãnh đạo VN kỳ cựu không thể khai phá với cái tư duy xã hội chủ nghĩa cố hữu». Ông khẳng định: «Những vị lãnh đạo lão thành cách mạng này làm cho Việt Nam trì trệ». Ông nhấn thêm rằng «chỉ khi nào các vị này không còn thì Việt Nam mới có thể đột phá theo hướng hiện đại hóa».

Đọc đến đây tôi bỗng như nghe thấy tiếng kêu của em Nguyễn Phương Uyên :«Đảng Cộng sản, đi chết đi». Tự đáy lòng em, đây không phải lời chửi rủa, mà là lời cầu mong, vì đảng không còn gì là động lực, đã hiển nhiên biến thành một chướng ngại ngăn chặn còn đường xây dựng một nước VN dân chủ hiện đại, phát thiển, hội nhập, với thành quả được chia chung cho toàn dân thụ hưởng.

Ông Lý nhận định: «Ở VN, các nguyên lão thăng tiến trong hệ thống đảng nhờ chiến tranh hiện giữ các vị trí trong chính quyền, thăng quan không phải giỏi giang trong quản lý kinh tế hay trong quản trị kinh doanh. Họ thăng tiến vì đã đào hầm, từ ngoài Bắc và trong Nam trong 30 năm dài, họ có ý chí nhưng thiếu tiềm năng ». Và ông chỉ ra nguyên nhân cốt lõi của tình trạng này: «Vì họ bị ý thức hệ cũ cầm tù ».

Ông Lý Quang Diệu nhận định rằng 'lãnh đạo Việt Nam bị ý thức hệ cầm tù'

Ông Lý Quang Diệu nhận định rằng ‘lãnh đạo Việt Nam bị ý thức hệ cầm tù’

Quả thật, họ bị cầm tù, và họ đã nhốt theo cả dân tộc. Tôi muốn góp thêm một ý: Họ tự nhốt mình vào nhà tù ý thức hệ Mác xít – Lê nin nít, Cộng sản, Xã hội chủ nghĩa của họ. Có ai bắt họ đưa vào nhà tù như họ đang làm với những chiến sỹ dũng cảm đòi tự do cho nhân dân đâu, như họ đã bỏ tù Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, Lê Quốc Quân…

Đã có bao nhiêu người CS trót lầm lỡ chọn sai ý thức hệ Mác xít – Lê nin nít đã nhận ra sai lầm để đoạn tuyệt với nó. Đó là Gorbachev, là Havel, là Trần Độ, là hàng chục triệu đảng viên CS khắp các lục địa nhận ra sai lầm, đưa hàng trăm đảng CS của mình vào các nghĩa địa chính trị chỉ trong hơn 20 năm nay. Gần đây là Hoàng Minh Chính, Phạm Quế Dương, Phạm Đình Trọng, là Lê Hiếu Đằng… và hàng ngàn, hàng vạn đảng viên CS nhạt đảng, chán đảng, bỏ sinh hoạt, bỏ đảng, nghĩ đến thành lập đảng khác có bản chất dân tộc, có gốc gác từ nhân dân, lương thiện, trong sạch, tự mình giải phóng khỏi nhà tù ý thức hệ.

Mong rằng Bộ Chính trị và Trung ương đảng CS, các đại biểu Quốc hội trong đó 90 % là đảng viên Cộng sản, sớm nhận ra thân phận tự nhốt mình trong nhà tù ý thức hệ cổ hủ trong hơn 80 năm qua để tự giải thoát, từ đó giải thoát cả dân tộc khỏi thân phận tôi đòi, nô lệ cho một học thuyết đã phá sản triệt để, đã bị coi là sai lầm lịch sử lớn nhất, là tội ác đẫm máu nhất của Thế kỷ XX.

Blog Bùi Tín (VOA)

13 Phản hồi cho “Kẻ nhốt người hóa ra cũng bị nhốt”

  1. Vũ duy Giang says:

    “Ngậm một nỗi vui mừng,trong cũi sắt”(nhại bài “Hổ nhớ rừng” của Thế Lữ!)
    ________________________

    “Ta về đây,giữa lòng phố,thị
    Vẫn chưa quên,một thuở ở rừng
    Ta quen sống cuộc đời hoang dã
    quên đươc sao?
    Vì đã khắc trên lưng

    Người đừng quá khắt khe,đòi hỏi
    VƯỢN làm người!
    Tránh sao khỏi,lạc sai?
    Bẩy mươi năm,ta đã miệt mài
    Thì NGÀN năm nữa,nếu SAI cứ SỬA!

    Ta đã hứa,rồi ta sẽ hứa
    Xoa bớt phần NỬA NGỢM,để văn minh
    Ngợm ở đây,là ta đã vô tình
    Mặc thống khố,dân sinh,lầm lạc

    Văn minh ở đây là vẫn dâng cao tiếng hát
    Việt nam mau mau gánh vác ĐẠI ĐỒNG
    CHỦ NGHĨA siêu vời
    Dân đợi,dân mong
    Xây lũy thép,THÀNH ĐỒNG CÁCH MẠNG

    Bên cạnh ta có CUBA,Triều tiên,Đại Hán
    Tiền tiến,văn minh,ta phải ráng theo
    Dẫu 70 năm,đất nước còn nghèo
    Vài TRĂM NĂM nữa,ta theo VẪN KỊP!

    Ta luôn HẬN,và trách cho phận kiếp
    Nhưng cũng vì SỰ NGHIỆP,phải về đây
    Chốn thành đô,là cõi đọa đầy
    Nên ta GIẢI PHÓNG cho chúng bay,THÀNH VƯỢN tất!

    Nhớ rừng xưa
    Một đời rất thật
    Đói thì ăn,nứng đụ tự nhiện!
    Chớ có đâu,lắm muộn,nhiều phiền
    Ngoại giao,luật lệ…đảo điên ta quá!

    TRÍ của VƯỢN,thì làm sao đùm đề tất cả?
    Ta đã quen,cây lá của rừng
    Ta sinh ra,được GIÁO DỤC TRONG BƯNG
    Nên quen tật,luật rừng MÀ XỬ!

    Xin nhân loại hãy thông cảm cho ta mà tha thứ
    VƯỢN nghìn năm,một CHỮ HỌC vẫn QUÊN!
    Mà thế nhân,đường học hỏi,rộng mông mênh
    Ta ÓC KHỈ,thì tiến như tên,sao được?

    Quốc gia đại sự
    chuyện dân,việc nước
    Ta LOM KHOM từng bước mà đi
    thủng thỉnh,lon ton
    Hối hả,mà chi
    VƯỢN tập bước,lắm khi té,ngã!

    Ta luốn TIẾC,RỪNG xưa,hoang dã
    Giờ UY QUYỀN,nên tất cả buộc phải theo
    ĐỒNG CHÍ ta,dẫu CỌP,dẫu HEO
    Hay CHÓ SÓI,GẤU,BEO cũng được!

    Xin loài người,hãy cho ta từng bước
    Một TRIỆU NĂM,sẽ đến được QUANG VINH ! ”

    (tác giả: Nguyên Thạch)

Phản hồi