|

Nghị Viên Hùng thiện chí hay ngây thơ?

D-HungHoàng Duy Hùng, nghị viên thành phố Houston đã về Việt Nam từ 22 Tháng Ba đến 7 Tháng Tư theo lời mời của thứ trưởng ngoại giao, kiêm chủ tịch Ủy Ban Nhà Nước về Người Việt ở Nước Ngoài Nguyễn Thanh Sơn.

Những phát biểu trong và sau cuộc công du của Hoàng Duy Hùng đã gây nhiều tranh cãi.

Trong suốt chuyến công du, ông Hùng đã không hề gặp gỡ nói chuyện với ai trong những người được xem là bất dồng chính kiến với chế độ. Ông được đưa rước “chỉn chu” tới những nơi cần thăm, trong đó có cuộc ghé tư gia của cựu chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết.

Trên tờ Thanh Niên, ông Hùng nói:

“Tôi thấy Việt Nam đang phát triển vùn vụt, dầu còn thua Thái Lan, Indonesia, Malaysia hay Hàn Quốc, nhưng quả thật đang thay da đổi thịt, đang phát triển thật sự. Sài Gòn nay đã phát triển thành một khu vực đô thị với nhiều nhà chọc trời, và khu vực đô thị hóa của Sài Gòn bây giờ rộng có lẽ gấp 10 lần trước năm 1975”.

Ông Hùng thoạt nhìn bề ngoài nên ngợp, không thấu hiểu bản chất của sự thay đổi này.

Chỉ trong giai đoạn 2001-2005, tổng vốn đầu tư công khoảng 286 nghìn tỉ đồng, chiếm trên 23% tổng vốn đầu tư toàn xã hội; giai đoạn 2006-2010 ước đạt trên 739 nghìn tỉ đồng, khoảng trên 24% tổng vốn đầu tư toàn xã hội.

Ngoài ra đầu tư công, 38 năm qua, đầu tư từ vốn phát triển DOA, vốn đầu tư trực tiếp của nước ngoài FDI và tiền của bà con ở nước ngoài gửi về đã lên tới 10 tỷ USD/năm. Không thay đổi như thế thì mới là lạ.

Ðầu tư công đã chứng tỏ kém hiệu quả, dàn trải, lãng phí, thất thoát, làm tăng nhanh nợ nần của đất nước, mà Vinashin, Vinalines là những điển hình. Nếu như cuộc xây dựng không bị hệ thống đặc quyền, đặc lợi, quan liêu, tham nhũng chi phối, không bị rút ruột công trình, trong xây dựng tới 30-40%, thì Việt Nam còn phát triển hơn gấp nhiều lần so với hiện tại. Ðây chẳng phải là sự tài giỏi gì của đảng Cộng Sản Việt Nam (ÐCSVN), mà ngược lại, chính họ đã trục lợi trong các dự án đầu tư, làm hao kiệt tiềm lực của đất nước.

Dù thay đổi nhiều so với thời gian cách đấy mấy chục năm (tất nhiên!) nhưng Việt Nam vẫn là một xã hội nghèo nàn và lạc hậu so với các nước trong khu vực, là thực tế rõ ràng nhất. Ðất nước bị cai trị bởi một băng đảng độc quyền, với đặc quyền, đặc lợi, phản bội lại lợi ích của người lao động và chủ quyền an ninh của đất nước bị Trung Cộng đe dọa.

Cũng trên tờ Thanh Niên ông Hùng nói về Cồn Dầu:

“Tôi tiếp xúc với Ðức Cha Châu Ngọc Tri của Ðà Nẵng và Linh Mục Vũ Dần là lãnh đạo của giáo xứ Cồn Dầu thì tôi được thông tin không có vấn đề đàn áp tôn giáo trong vụ Cồn Dầu mà chỉ là tranh chấp giá cả đền bù đất đai. Thông tin này rất quan trọng đối với tôi vì Houston kết nghĩa với Ðà Nẵng mà thành phố kết nghĩa lại có đàn áp tôn giáo thì còn mặt mũi nào cho Houston.”

Ðây là một cách nhìn sai lệch. Ðúng là tranh chấp đất đai, nhưng đất đai này của bà con giáo dân từ lâu đời. Ðặc biệt là nghĩa trang Cồn Dầu, tồn tại 100 năm nay, có nguy cơ bị xóa số, trong khi nhiều giáo dân có chủ quyền sở hữu. Ðàn áp, cưỡng chế, thu hồi đất đai, buộc những người giáo dân phải lìa bỏ mảnh đất của họ ra đi, không phải là đàn áp tôn giáo ư?

Ông Hùng không gặp những người giáo dân bị đánh đập tàn nhẫn, mà đi gặp lãnh đạo giáo xứ Cồn Dầu thì làm sao biết được thực tế, chưa nói là lãnh đạo giáo xứ rất có thể đã bị quốc doanh hóa hoặc bị khống chế.

Về hòa hợp hòa giải dân tộc, ông Hùng nói:

“Ðúng, cuộc chiến đã chấm dứt năm 1975, gần 4 thập niên rồi, nhưng lòng người vẫn không thống nhất. Ðiều cản trở người ta không mở lòng ra với nhau vì ai cũng cho rằng mình đúng, mình có chính nghĩa, bên kia sai, và bên kia không có chính nghĩa. Thật ra, cuộc chiến Quốc-Cộng là một tai nạn đau thương trên mảnh đất hình chữ S của Việt Nam và đã đến lúc chúng ta cần tìm một giải pháp để khép lại chương sử đau thương đó.”

Vẫn lời ông Hùng: “Tôi nghĩ rằng đã đến lúc cả hai nên nói chuyện để tìm ra một giải pháp dung hòa, và phe chống đối không nên chỉ khai thác tối đa mặt trái mà không chịu công nhận những giá trị tích cực khác của đảng cầm quyền. Nếu phe chống đối cứ tiếp tục con đường đó thì tôi nghĩ rằng nhà cầm quyền sẽ không bao giờ chịu nhường bước đối thoại vì họ đang ở thế mạnh nên nhu cầu để đối thoại với người bất đồng không có là bao. Phe chống đối nói rằng đã thế thì họ cứ chống và tìm cách lật đổ”.

Tiếp tục: “Câu hỏi được đặt ra đó là có lật đổ nổi không? Cả Việt Nam Cộng Hòa được Mỹ hỗ trợ đàng sau cũng không làm nổi, huống chi tình thế thay đổi và Mỹ lại hỗ trợ cho nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay! Giai đoạn 1975-1993 là thời gian Việt Nam chưa phát triển và còn bị bao vây tứ bề, dân ở trong nước có gốc gác Việt Nam Cộng Hòa còn chống đối dữ dội, năm 1989 Ðông Âu và năm 1991 Liên Xô sụp đổ, ấy thế chế độ Việt Nam vẫn vững mạnh, thì bây giờ phe chống đối lấy gì mà lật đổ? Lòng dân ư? Tôi tiếp xúc và tôi thấy đa phần dân chúng ở Việt Nam chỉ muốn yên ổn phát triển làm ăn và họ muốn ôn hòa đối thoại để cải tiến những mặt trái của chính trị và xã hội”.

Khép lại đau thương, không ai khác, thuộc về chế độ Cộng Sản. Họ vẫn mừng vui chiến thắng “giải phóng” miền Nam ầm ĩ với cờ hoa bạt ngàn những dịp 30 Tháng Tư đó sao?

Giữa người Việt ba miền không hề có khoảng cách, không cần bất cứ một sự hòa giải nào cả, người ta vẫn sống với nhau bình thường.

Người Việt ở nước ngoài cũng vậy, không hề có mâu thuẫn gì với đồng bào trong nước. Hàng trăm ngàn người hàng năm vẫn về thăm quê hương. Giữa họ và người trong nước không cần hòa giải. Họ chỉ đối kháng với ý thức hệ và cách suy nghĩ giáo điều, bảo thủ của nhà nước Cộng Sản. Nếu có dân chủ, tự do, người ta sẽ sống hòa hợp, dù vẫn tồn tại bất đống chính kiến. Không bao giờ hết bất đồng chính kiến trong một xã hội, nhưng phải có môi trường tự do, dân chủ để thể hiện.

Còn đối thoại? Sự “đối thoại” của những người Cộng Sản chỉ nhằm thực thi chính sách tuyên truyền, có lợi cho chế độ. Ðã 38 năm rồi mà họ vẫn bên ta, bên “ngụy”, nhìn đâu cũng thấy kẻ thù, “thế lực thù địch” nên mới tạo ra chia rẽ, hận thù.

Những người Cộng Sản không thèm nghe ai khi thấy phương hại đến độc quyền lãnh đạo của họ, cho dù những lời khuyên đó có mang lại lợi ích cho đất nước đến đâu. Rất nhiều trí thức trong nước đã có ý kiến, can ngăn, ví dụ dự án bauxite Tây Nguyên, nhưng họ đã bỏ ngoài tai, vẫn tiến hành và bây giờ hậu quả là bao nhiêu bê bối, chẳng biết bao giờ có lãi. Trong khi đó người Trung Quốc “nằm vùng” trên mảnh đất chiến lược.

Quan điểm phải hợp tác với Cộng Sản để thuyết phục, làm thay đổi cộng sản, tìm cách nói cho Cộng Sản nghe, đã chứng tỏ tính chất xuẩn ngốc của nó qua hậu quả việc làm của rất nhiều người từ hàng chục năm nay. Chưa có vị “quân sư” nào làm Cộng Sản thay đổi được bản chất, ngược lại, họ thường bị phản phé, ngược đãi và chịu chung một bi kịch giống nhau.

Từ Luật Sư Nguyễn Mạnh Tường thời kháng chiến chống Pháp, tới các trí thức miền Nam như Nguyễn Hộ, tới Lê Hiếu Ðằng, Huỳnh Nhật Tấn… đã cho thấy sự phản bội, lật lọng của chế độ Cộng Sản hôm nay.

Những Việt kiều về Việt Nam đầu tư như Trịnh Vĩnh Bình (Hòa Lan), Trần Trường (Mỹ)… đã vỡ mộng. Ông Nguyễn Cao Kỳ ước vọng sau khi chết được chôn ở quê nhà Sơn Tây cũng đã bị bác bỏ.

Tiến Sĩ Nguyễn Ðăng Hưng, Việt kiều Bỉ đã viết:

“Tôi là người luôn lạc quan và luôn tìm cách vận động Việt kiều về xây dựng đất nước. Tuy nhiên, sau 10 năm đúc kết Nghị quyết 36 về công tác đối với người Việt Nam ở nước ngoài có thể thấy việc thu hút Việt kiều về xây dựng đất nước chỉ còn là một khẩu hiệu thiếu thực chất, thiếu nội dung…”

Ông Hùng cũng nói về mô hình ÐCSVN tách ra làm hai đảng trong một thể chế phân quyền tam lập, như là một liệu pháp dân chủ.

Sống tại Mỹ mà ông Hùng chẳng hiểu gì về việc lưỡng đảng của chế độ dân chủ của Mỹ. Có rất nhiều đảng phái hoạt động trong xã hội Mỹ, song song với các tổ chức phi chính phủ. Quá trình dân chủ của xã hội dân sự Mỹ đã sàng lọc và lựa chọn qua bầu cử tự do hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ, những đại diện có lá phiếu cao nhất vào Quốc Hội.

Cũng như ở Ba Lan, sau khi chế độ Cộng Sản sụp đổ, có tới hơn một ngàn đảng phái chính trị đăng ký hoạt động. Nhưng khi bầu cử, mỗi đảng phải tuân thủ thể lệ bầu cử. Tại các khu vực bỏ phiếu, người của mỗi đảng phải có ít nhất năm ngàn phiếu cử tri ủng hộ thì mới được ghi danh. Qua hơn hai thập niên dân chủ, sự chọn lựa của cử tri đã loại dần các đảng phái nhỏ, không có chương trình hành động. Rốt cuộc trong hơn 80 đảng phái còn hoạt động, chỉ ba đến năm đảng được bầu vào Quốc Hội.

Tách ra hai đảng mà thực chất vẫn duy trì một bộ máy cầm quyền độc tài, chuyên chế thì chẳng phải là một xã hội dân chủ, dù được trang bị bằng đủ các ban bệ. Như nước Nga của Putin. Không có bầu cử tự do và báo chí tự do, mọi cấu trúc dân chủ đều là giả hiệu.

Tóm lại, cái nhìn của ông Hùng có thể có thiện chí nhưng phiến diện, nếu không nói là ngây thơ.

Chỉ khi nào có một phong trào tranh đấu quần chúng trong nước đủ lớn mạnh, khi đó mới có thể nói đến đối thoại. Cộng Sản chỉ nhân nhượng và đối thoại khi bị áp lực dồn vào chân tường.

Nguồn: Người Việt

 

32 Phản hồi cho “Nghị Viên Hùng thiện chí hay ngây thơ?”

  1. Ôg chống Vc says:

    Í, a, ta hát…Uổng công anh xúc tép nuôi cò…

    Al Hoang (mèo hoang) đã chạy tọt vào thị sảnh tp Houston.

    1) Tên tuổi Mèo Hoang nay nổi như cồn trong thị trấn; nguyên nhân nào Mèo Hoang lại quay qua cắn xé cư dân tị nạn cs trong thị trấn?

    Vì, Mèo Hoang biết rằng, từ nay, cư dân tị nạn cs ở thị trấn này, sẽ chẳng đem lại lợi lộc gì cho nó nữa, một khi nó rung đùi, liếm đ. Vc!

    2) Người bản xứ sống rất thực tế – nếu có lợi thì ô kê salem…

    Điều đó cho thấy tất cả những “nghị…gật” ở Houston chẳng màng chi đến cử tri của người Việt chống Vc cả!! Tổng số cử tri Mít không phải là những lá phiếu quyết định những nghị… gật Houston – đơn giản chỉ có thế!

  2. ĐĂNG LAN says:

    Vậy ô. AL Hùng nghĩ sao về cái toà án xử 2 cháu Phương Uyên, Nguyên Kha vừa rồi ?? Cũng rất là phát triển chưa từng có nếu mang ra so sánh với VNCH phải không ? Ô. Al cũng nên ra bắc mà thăm Văn Giang để SỦA cho thêm rôm rả – khí thế, vì nơi đó tương lại là 1 đô thị thuộc loại sao, chỉ dành cho tư bản., mặc dầu vùng đô thị này được hình thành từ việc phải lột cái khố rách của người dân Văn Giang. Ông có đến CÁI RĂNG để thăm 1 vùng đất đô thị mới chưa ? mà để giử đất có 2 người phụ nữ phải lột truồng ? Xin mời ông đến vùng KOPO để xem các thế hệ tương lai cua đất nước phải … đu dây tử thần để kiếm cái chữ ? Xin mời ông đến vùng tây nguyên để tham quan cảnh học trò ăn thịt chuột, dế mèn, thầy – cô cải thiện bửa ăn bằng ếch, nhái, ểnh ương !!??
    Trong vụ án này ông nhận bao trăm ngàn ĐÔ ??? Và ông có khi nào so sánh NHÂN CÁCH của mình với 2 cháu nhỏ Phương Uyên, Nguyên Kha đang bị cái nhà nước ông đang ca ngợi cho vào tù vì biết yêu nước ??
    Qúa chua xót cho nhân cách của ông, ông AL Hùng à !

  3. Kỷ niệm xưa says:

    http://danlambaovn.blogspot.com/2013/05/ung-khoc-cho-phuong-uyen-ma-hay-song.html#more

    Những ai còn nghĩ đến “hòa giải hòa hợp” với CS, còn tin vào lòng dạ chí thành của Thứ trưởng Ngoại Giao CS Nguyễn Thanh Sơn khi thắp hương trước phần mộ của các chiến sĩ VNCH ở nghĩa trang quân đội Biên Hòa hãy đọc lại bản án của đảng CS dành cho hai em Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên một lần nữa và tự hỏi có một phương pháp, một con đường nào, một hy vọng nào để dân tộc Việt Nam có thể sống chung với đảng CSVN. Một người có nhận thức chính trị căn bản nào cũng biết là không.

  4. Ôg chống Vc says:

    “Nghị Viên Hùng thiện chí hay ngây thơ?”
    Ông/bà đã hỏi …trật đường rầy!
    Nên hỏi: “Nghị viên Hùng là thằng đĩ đực?”

  5. Trung Kiên says:

    Xét về “diện” thì ông Hoàng Duy Hùng nói đúng (như một người thiếu hiểu biết) rằng….“Tôi thấy Việt Nam đang phát triển vùn vụt, dầu còn thua Thái Lan, Indonesia, Malaysia hay Hàn Quốc, nhưng quả thật đang thay da đổi thịt, đang phát triển thật sự. “…Tuy nhiên Al Hoàng quên rằng, trước 1975 thì Thái Lan và Malaysia còn thua xa VNCH…!

    HDH phát biểu tiếp…”Sài Gòn nay đã phát triển thành một khu vực đô thị với nhiều nhà chọc trời, và khu vực đô thị hóa của Sài Gòn bây giờ rộng có lẽ gấp 10 lần trước năm 1975”. cũng đúng luôn, nhưng Al Hoàng lại quên rằng;…mặc dù thời đó là chiến tranh, nhân dân VNCH vừa phải chiến đấu chống cộng sản xâm lược, vừa xây dựng…Hôm nay VNCH xây dựng, thì ngày mai VC lại đặt mìn, đào đường, phá cầu, pháo kích, và ám sát khắp nơi…

    Hơn nữa, đất nước chấm dứt chiến tranh đã 38 năm rồi, hàng năm VN nhận được từ 10 đến 12 tỉ Mỹ Kim kiều hối, và hàng trăm tỉ US$ đầu tư nước ngoài, vậy thì việc đô thì hoá (thời bình) là lẽ tất nhiên, sao Al Hoàng lại so sánh khập khiễng thế!?

    Trước đây tôi quí mến Al Hoàng, vì nghĩ rằng một có học như ông (Luật sư) và những lời phát biểu “yêu nước, chống kẻ ác” của ông đã khiến tôi có cảm tình và tin tưởng, ủng hộ việc ông về VN giúp đỡ nhân dân ở Đà Nẵng…

    Nhưng nay được biết, Al Hoàng được cán bộ nhà nước csvn tiếp đón “quá chỉn chu” khiến ông ngây ngất như “tư ếch” từ quê bước vào thành phố, đầu óc bị mụ mị, nên phát biểu ngây thơ, ấu trí, làm trò cười cho thiên hạ!

    Bớ…Bớ LS Hoàng Duy Hùng hãy mau mau bừng tỉnh!

  6. Austin Pham says:

    Xin thưa cùng quý vị, tôi không “buy” Al Hoang’s story chút nào. Nghe đâu anh ta tuyên bố ngày trước đã từng đòi đánh bom ở VN, rồi bị bắt ở tù 18 tháng. Sau này cũng chính anh ta la làng là bị “đặt bom”, khỗ nhục kế hả sáu?. Dân chống cộng cực kỳ cở tui chẳng những không khoái môn “đắp mô” của Việt cộn mà còn lên án dữ dội nữa là… Nói thiệt đi Al Hoàng, có phải “đảng và nhà nước” đã buộc các đồng chí nằm vùng…vụt mền lộ diện để công tác công khai không? Cộng sản là vậy đó, nó triệt để “xài” bọn tay sai-hy sinh tất cả vì sự nghiệp của Hồ Chí Minh. Coi bộ tụi cộng nô trong nước đã tới hồi vãng tuồng nên đã có những hành động vội vả buộc anh, Nguyện Phương Hùng….. xuất đầu lộ diện làm cái việc “phản tuyên truyền” công khai, nó có khác gì việc…thí chốt, nôm na là “muốn đạt mục đích thì phải hy sinh luôn….phương tiện”. Nói nhỏ cho nghe, anh em tui đã từng chở các đồng chí TTXVN đi thăm mấy “sleep mole” nhiều chỗ. Giả đò đưa khách qua sông để biết tay chân tụi nó rải rác cở nào. Nhiều lắm, có tên là cựu du học sinh ngày trước, có thằng vượt biển mà có bí danh, có thằng đang làm cho Department of National Defence, có tên đã về hưu và từng làm cho National Resources…Ngạc nhiên là mây tay cộng mà anh em tui chở đi đó đây mới ra nước ngoài lần đầu tiên nhưng trong tay có cả list gồm các “nhân vật” mà họ phải tìm đến, từ miền đông cho tới miền tây. Chuyện nhỏ thôi, tôi có viết 1 lá thư cho CSIS và RCMP gữi gấm các anh Ruồi Trâu và Paven cho nhà nước Canada rồi, cũng có gặp mặt các agents để nhận lời cám ơn, khen tặng là người công dân tốt. Đất lành phải có dành chỗ cho chim đậu chớ, loại giòi bọ chui rúc hại đời hại người thì cho tụi nó chết gần lăng Bác theo đúng tâm nguyện. Làm thân tôi mọi nằm vùng cho bọn bán nước, ăn cướp chuyên sát hại dân mình qua các vụ thãm sát, qua chính sách tàn bạo bất nhân “phân biệt thành phần đến 3 đời” sẽ có ngày gặp quả báo, lưới trời lồng lộng không chừa 1 tên nào đâu.

  7. Dân Houston says:

    Tôi gọi Hoàng Duy Hùng là hổ đốn…

  8. nguyenlan says:

    Một con rận trong quần người Việt hải ngoại . Đồng hương tiểu bang Texas hãy nhớ lấy tên Hoàng duy Hùng này trong cuộc bầu cử kỳ tới nha.

  9. LeBinh says:

    Ông Hùng đang phát biểu cho quyền lợi buôn bán của nước Mỹ, một tên tay sai khi phát biểu lời nói của nó vô giá trị. Quyền lợi của thằng Nga là VN và Tầu thằng nào đưa tiền là tao bán cho vũ khí ,quyền lợi thằng Tầu là bành trướng lãnh thổ, quyền lợi thằng cs bán nước Hà Nội là đi bưng bô cho Tầu để được sống kiếp đầy tớ, thằng nào ngu nhất, quí vị đã biết.

  10. vu doan says:

    ” Trên tờ Thanh Niên, ông Hùng nói:“Tôi thấy Việt Nam đang phát triển vùn vụt,…” – Trích .

    Việt nam phát triển vùn vụt những gì ?

    ***15/05/2013
    Chuyện quê nhà: Chợ tình Tây đen của quý bà U50

    Ở Sài Gòn chắc có lẽ không ai không biết đến khu “Tây ba lô” Phạm Ngũ Lão. Đây là nơi tập trung những tệ nạn xã hội có tính chất quốc tế với những “trai bao”, “gái gọi” đến từ các quốc gia trên toàn cầu, nổi bật nhất là từ các nước Phi châu.
    Dù trời đã về khuya, khu phố Tây Phạm Ngũ Lão – Bùi Viện, khu vực gần công viên 23/9 (quận 1, TP SG) vẫn dập dìu bóng người qua lại. Thi thoảng, bên vệ đường hay lẩn khuất trong những gốc cây là bóng những cô gái hành nghề bán dâm đang đứng phì phèo thuốc lá, bước tới bước lui chờ đợi khách một cách lặng lẽ. Nhưng cách đó không xa trong công viên, nơi đang có một nhóm Tây ba lô đến từ châu Phi tụ tập vẫn rộn ràng tiếng nói, cười.
    Ông Xê, một người làm nghề xe ôm gắn bó hơn chục năm nay tại khu vực công viên 23/9 bảo, bản thân không còn lạ lẫm gì với những hình ảnh đám trai Tây đen kia nữa.
    Ông cũng cho biết hàng đêm vẫn chứng kiến các quý bà khát tình đến đây tìm của lạ từ những người đàn ông da đen to khỏe kia hoặc chở mấy gã này đến điểm hẹn của một khách quen nào đấy nên tường tận mọi thứ. Thông thường, những gã phải dạt ra công viên như thế này hoặc là dạng hết đát hoặc là mới đi làm nên chưa sành sõi, chưa có nhiều mối quen”.
    Cho dù là hạng nào thì theo ông Xê, con đường đưa những gã thanh niên da đen này đến với nghề trai bao cũng khá giống nhau. “Những ngày mới sang, khi còn tiền thì những chàng Tây đen này góp tiền thuê một ngôi nhà nào đó để ăn ngủ và thậm chí cả ăn chơi. Các tay này thường ngày rong ruổi khắp nơi, tối về tụ tập ở các quán bar nhậu nhẹt, tìm gái bán dâm để hành lạc.
    Về sau, khi tiền hết, họ tìm các nhà trọ rẻ hơn để thuê và thậm chí phải “dạt” ra công viên “định cư” luôn. Và đến nước đó rồi thì chỉ còn cách làm trai bao để kiếm sống. Ban ngày, đám trai bao này tụ tập thành từng nhóm ngồi luôn trong công viên 23/9 hoặc đường Phạm Ngũ Lão, Đề Thám, Trần Hưng Đạo… Từ khoảng 8h tối, chúng mặc bảnh bao, tập trung đến đây rồi bắt đầu lượn lờ chờ khách.
    Ông Xê cho biết, theo ngôn ngữ “giao dịch” ở cái chợ đặc biệt này thì khách thường được phân thành hai loại: “mối ruột” hoặc “mối qua đường”. “Mối ruột” là những bà không chồng nên đàng hoàng đi tìm trai bao một cách thường xuyên mà không ngại chạm mặt người quen. Còn “mối qua đường” là những bà vì một lý do nào đó mà chán chồng, muốn đi tìm “của lạ”. Đối tượng này thường chỉ đến một lần, vội vội vàng vàng, khẩu trang kín mít và ít quay lại.
    Mỗi chuyến “bay nhanh” với “phi công” Tây đen, các quý bà khát tình phải trả tối thiểu từ 30 USD. Nếu nguyên đêm thì không dưới 50 USD. Mọi chi phí phát sinh thường do các quý bà chịu, ngoài ra nếu “phi công” “lái” giỏi thường được các quý bà khát tình bo thêm.
    Theo ông Xê, những gã Tây da đen và những bà “sồn sồn” tìm đến khu vực Công viên 23/9 là dân chơi hạng hai. Những quý bà nhiều tiền thường không dại gì và cũng không tội gì phải chường mặt ra đó. Họ thường chọn các quán bar xung quanh khu vực này để làm điểm giao dịch.
    Tại một quán bar mini ở góc gần đường Phạm Ngũ Lão – Trần Hưng Đạo, một nhóm Tây đen đứng ngồi lố nhố, ôm vai bá cổ mấy quý bà ăn vận những bộ cánh mỏng manh “thừa thịt, thiếu vải” ngả ngớn bên một bàn tiệc. Họ vừa nói chuyện, vừa “chén tạc, chén thù” như thể đã quen nhau từ lâu mà không có vẻ gì cho thấy một trở ngại bất đồng ngôn ngữ nào.

Phản hồi