|

Hai mươi năm sau

images

Trước đây hai mươi năm, tôi có đề nghị một chương trình có mục đích giúp Việt Nam có thể tiến tới một đời sống thật sự tự do, dân chủ, và hạnh phúc. Chương trình đó sẽ do chính đảng cộng sản Việt Nam, trong vai trò lãnh đạo Nhà nước và xã hội, thực hiện tuần tự qua 6 bước. Dư luận lúc bấy giờ quen gọi đó là “ Chương trình 6 bước của Ông Young ”, một người Mỹ bạn chí thân của Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy và của nhiều người Việt Nam nữa. Đề nghị đó của tôi, nếu Nhà nước và đảng cộng sản lúc đó đã thực hiện, thì chắc chắn Việt Nam ngày nay đã hưởng được một đời sống tốt đẹp, tránh được tình trạng khủng hoảng hiện tại, nhứt là dân chúng bất mản chế độ và Nhà nước hà nội phải chịu lệ thuộc Bắc kinh để giử chế độ chống lại áp lực mạnh của toàn dân muốn thay đổi, bỏ cộng sản độc tài . Thật tội nghiệp cho đảng cộng sản !

Chương trình 6 bước nhằm dân chủ hóa Việt Nam mà không có gì hại cho các đảng viên đảng cộng sản bởi đó là cách giải quyết ôn hòa vấn đề việt nam để từ độc tài từng bước huyển qua Dân chủ pháp trị .

Nhắc lại chuyện xưa

Năm 1992 và đầu năm 1993, Phong Trào Thống Nhứt Dân Tộc và Xây Dựng Dân Chủ ra đời tại trong nước. Qua mấy tháng đó,  Chánh phủ do đảng cộng sản cầm đầu không hề ngăn cấm Phong trào này và công an cũng không bắt bớ một ai vì bị xem như có hành động chống chế độ.  Tôi rất mừng vì coi đó là thái độ rộng rải của nhà cầm quyền có tính cách tiến bộ và xây dựng .

Nếu đảng cộng sản tiếp tục coi một phong trào như vậy không phải kẻ thù của đảng và có khả năng đóng góp cho quê hương, Việt Nam sẽ từ đó từng bước trở thành dân chủ . Nên tôi gợi ý cho nhiều bạn Việt Nam bắt đầu tháng sáu 1993 qua tháng chạp 1993 mình nên tìm cách tổ chức nhiều hội thảo, hội họp bàn luận về vấn đề “ Việt nam phát triển ”. Đúng Việt nam phải phát triển và phát triển sớm, phát triển mạnh, cả về mọi mặt nữa . Nhiều người hay nhiều nhóm tự đứng ra tổ chức hoặc tham gia thảo luận . Họ gồm có những người Việt có khuynh hướng chánh trị ôn hòa . Họ đưa ra những ý kiến hiện đại hóa Việt nam . Đồng thời, tín đồ của các tôn giáo lớn ở Việt Nam, nhứt là ở Miền nam như Phật Giáo, Công Giáo, Phật giáo Hòa Hảo và Cao Đài sẽ được tự do tổ chức những sanh hoạt tôn giáo và những hoạt động từ thiện nhằm giúp chánh phủ cải thiện đời sống xã hội . Thứ ba, những Câu lạc bộ có thể được tổ chức tự do . Đây chỉ là những Câu lạc bộ nên họ sẽ hoạt động về văn hóa, xã hội nên không phải như đảng phái chánh trị mà có thể cướp chánh quyền .

Sau đó, qua năm 1994, làng xã sẽ tổ chứa bầu cử chánh quyền địa phương. Mặt Trận Tổ Quốc sẽ đưa người tham dự vào các cuộc bầu cử cùng với những thành viên của phong trào và Câu lạc bộ.  Cũng năm đó, các viên chức công an sẽ ra khỏi đảng cộng sản . Nội các của Chánh phủ sẻ có ¼ Bộ trưởng  không phải là đảng viên đảng cộng sản.  Các Công ty Quốc doanh sẽ được bán lại cho thị trường tự do để trở thành những Công ty tư nhơn .

Một bước nữa, sau ba năm 1995 đến 1997, sẽ có bầu cử Quốc Hội với sự tham gia của các ứng cử viên của Phong trào và các Câu lạc bộ do Mặt Trận Tổ Quốc giới thiệu cho cử tri các đơn vị bầu cử.

Tới đây, sĩ quan quân sự và các Tòa án sẽ ra khỏi đảng cộng sản.  Tự do báo chí và tự do tôn giáo sẽ được thực hiện và phổ biến trên toàn quốc . Nhưng chánh quyền  phải ngăn cấm và phạt những hành động có ý làm cho xã hội xáo trộn hoặc làm hại cho an ninh quốc gia. Những cựu chiến sĩ và cán bộ đã từng tham gia  trong Việt Minh sẽ về hưu và được lương hưu trí . Nếu họ là những người trước kia tranh đấu chống thự dân pháp chỉ thuần túy vì long ái quốc thì nay có thể ra khỏi đảng . Họ có gia nhập đảng cộng sản chỉ vi “ chẳng đặng đừng ” mà thôi .

Bước cuối cùng là năm 1996  sửa đổi Hiến pháp ban hành qui chế đa đảng. Phong Trào và các Câu lạc bộ có thể trở thành đảng phái chánh trị hợp pháp. Mặt Trận Tổ Quốc không còn giới thiệu người ra ứng cử ở các cấp nữa . Các trường hợp phạm tội  phải đưa ra Tòa án xét sử đúng theo thủ tục  luật định .

Qua một số cuộc tiếp xúc với hai người quen biết là thành viên Bộ Chánh Trị của đảng cộng sản, tôi được biết chương trình mà tôi đưa ra đầu năm 1993 được hai người này đánh giá tốt, có khuynh hướng xây dựng và tiến bộ cho Việt nam.

Phong Trào “Thống Nhứt dân tộc và Xây dựng Dân chủ ” tại Việt nam dự định tổ chức một cuộc hội thảo tại Sài gòn mà một số những nhơn vật quan trọng ngoại quốc sẽ tham dự hội nghị như Tướng Westmoreland và cựu Đại sứ Willam Colby sẽ trở lại Việt nam để phát biểu ý kiến.  Phía Bộ Chánh Trị muốn có Cựu Tổng Thống Nixon tham gia, nhưng  khi tôi nói chuyện với ông, ông nói cho tôi biết ông muốn chờ tới khi Việt nam đã thực hiện được vài bước dân chủ hóa sẽ đi .

Tôi nói:  “ Hồi đó Tổng Thống đi Tàu gặp Chủ tịch Mao thì lúc đó nước tàu cộng sản cũng chưa dân chủ hóa bước nào ” .

Ông tiếp: “Tàu là Tàu, trường hợp riêng biệt. Việt nam thì khác ” .

Trong thời gian 1992 à1993, tôi theo dỏi tình hình trong Việt nam sau sự sụp đổ của Liên Xô và sự thất bại lịch sử của ý thức hệ mác-lê, tôi thấy đảng cộng sản việt nam phải lựa chọn một đường hướng mới.  Không còn dựa vào thế lực của liên xô nữa .

Hán cộng và Hán ngụy

Suốt thời gian dài, tôi làm việc ở Việt Nam và cả ở nông thôn nên tôi biết rất rõ là dân chúng không có mấy người thích cộng sản . Họ theo cộng sản chỉ vì sống ở nông thôn bị cộng sản lùa đi mà thôi .

Tôi so sánh chế độ xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam và chế độ Apartheid tại Nam phi . Hai chế độ có nhiều điểm giống nhau . Thí dụ đa số dân chúng không có tự do; đa số dân chúng bị một thiểu số cai trị và khai thác những huê lợi kinh tế, và “ người ưu tú ” cướp quyền hành võ trang để trị dân là một đám người giống nhau – tại Nam Phi người da trắng gốc Hòa lan đô hộ các bộ lạc thổ dân . Tai Việt nam, một nhóm chỉ hơn mươi người, không cần có học thức, đô hộ cả xứ 90 triệu dân bằng một chế độ độc tài bạo ngược . Vùng kinh tế mới của Việt nam có nhiều cái giống các “su” của thổ dân tại Nam Phi.

Nhưng tại Nam phi, Ông Nelson Mandela thương lượng với Ông De Klerck, Thủ tướng và đảng trưởng của Sắc tộc Afrikaaners, do hai bên cùng đi vào con đường chánh trị khoan hồng. Sắc tộc Afrikaaners hứa sẽ chia quyền với Thổ dân, cho họ các quyền tự do tham gia cuộc bầu cử, quyền tự do ngôn luận, quyền tự do kinh doanh, vân vân …  Ông Mandela – đã từng nằm tù bao nhiêu năm – hứa rằng thổ dân sẽ không trả thù mấy trăm năm bị đô hộ, bị đàn áp, trăm bề cực khổ, đau đớn. Ông Mandela hứa rằng Sắc tộc Afrikaaners sẽ có quyền tự do song song với thổ dân trong một Nam Phi hoàn toàn mới .

Tôi nghĩ rằng đảng cộng sản Việt Nam và những người bị đảng cộng sản xem là kẻ thù hay kẻ xấu của họ, tất cả đều có thể cứu nước nếu họ cùng bắt chước Ông Nelson Mandela và Ông Deklerck.  Hai bên đều khoan hồng với nhau, làm phúc để lộc cho dân tộc Việt nam . Biết quên cái gì đã qua. Tôi nhớ lời của tổ tiên của người Việt nam tin rằng phải có Đức mới hưởng được Phước .

Nếu đảng cộng sản chịu đi mấy bước như tôi đề nghị cách đây 20 năm hay theo một chương trình nào tương tự như vậy thì nay Việt Nam đã may mắn có được dân chủ và có Hoa Kỳ là đồng minh chí tình.

Nhưng rất tiếc, tháng 11 năm 1993, lúc Ông Lê Đức Anh đi Bắc kinh, ông có cam kết với đảng cộng sản bắc kinh rằng đảng cộng sản hà nội sẽ hoàn toàn phụ thuộc vào đảng cộng sản Bắc kinh để tồn tại nắm giữ quyền lực và từ chối dân chủ hóa chế độ.  Sau dạo đó cho đến bây giờ, đảng cộng sản Việt Nam và nhất là công an nhận được nhiều sự giúp đở phía Hán cộng. Riêng đảng cộng sản Hà Nội tự nguyện đặt mình dưới sự chi phối của Hán cộng.  Phe Lê Đức Anh, đặc biệt Tổng Cục 2 tự nguyện trở thành một nhóm Hán ngụy .

Đảng cộng sản sửa đổi Hiến pháp

Năm nay Quốc Hội Việt nam sửa đổi Hiến pháp . Bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 đã chánh thức công bố có đưa ra nhiều đề nghị .  Theo tôi, đa số đề nghị đó là tốt, có ích lợi cho dân. Nhiều đoạn được đề nghị rất hợp với tinh thần của chương trình 1993 mà tôi đưa ra.

Thí dụ phần mở đầu và một số điều viết :

“Hiến pháp nay tiếp tục khẳng định ý chí của nhân dân và chủ quyền quốc gia; phát huy dân chủ, sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc ; … và bảo vệ Tổ Quốc ;  nhà nước … của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân…”

Nhân dân Việt nam … thi hành Hiến pháp vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh ”

Điều 6: Nhân dân thực hiện quyền lực nhà nước bằng các hình thức dân chủ trực tiếp, dân chủ đại diện thông qua Quốc Hội, Hội đồng nhân dân …

Điều 8: Cán bộ, công chức, viên chức, tôn trọng nhân dân, tận tụy phục vụ  nhân dân và chịu sự giám sát của nhân dân;….

Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luân và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của địa phương và cả nước.

Đọc qua bản dự thảo, tôi thấy có nhiều điều có giá trị nhằm phục vụ đất nước dân tộc Việt nam như tôi sơ lược trích dẩn trên đây . Tôi nhận thấy những ý này không cách xa với những đề nghị cụ thể trong chương trình sáu bước của tôi trước kia cũng nhằm mục đích cho nhân dân được hưởng thật sự và trọn vẹn các quyền lợi xã hội chánh trị dân chủ . Có Câu lạc bộ, có người ngoài đảng cộng sản ra ứng cử, tham gia Chánh phủ, là bảo đảm sự áp dụng nguyên tắc của một chế độ « của dân, do dân, vì dân ».

Thứ ba, cũng như chương trình sáu bước, có sự mâu thuẩn giửa đảng cộng sản và các nguyên tắc và hình thức dân chủ . Chế độ độc đảng không hợp với dân chủ. Có độc đảng thì không có dân chủ. Có dân chủ thì không ai có quyền riêng tự đứng lên làm « minh chủ » cho dân. Nếu người nào đó được dân bầu làm « minh chủ », thì người đó mới làm « minh chủ », thì mới có phép làm minh chủ .

Chương trình sáu bước đưa ra một giải pháp giải quyết sự mâu thuẩn này bằng cách cho đảng cộng sản trở thành một đảng trong nhiều đảng phái, tổ chức của nhân dân .

Nghiên cứu  bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp, chúng ta thấy sự mâu thuẩn, sự trái ngịch, giửa vị trí của đảng cộng sản hiện tại và các điều của bản dự thảo .

Phải lựa chọn : hoặc có Hiến pháp thật sự dân chủ hoặc cần có đảng trị .  Một trong hai chế độ : hiến trị hay đảng trị, dân chủ hay độc tài . Không thể cả hai cùng tồn tại được .

Tốt nhứt là đảng cộng sản chủ động từng bước rút lui khỏi chế độ độc đảng, độc tài theo một chương trình sáu bước ôn hòa tránh được xáo trộn xã hội .

Vai trò lãnh đạo nhà nước và toàn xã hội của đảng cộng sản không phù hợp với các điều này:

Điều 3: Nhà nước bảo đảm và phát huy quyền làm chủ của nhân dân, … mọi người có cuộc sống tự do, hạnh phúc, có điều kiện phát triển toàn diện .

Điềuu 15: … quyền con người, quyền công dân dược Nhà nước và xã hội thừa nhân, tôn trọng, và bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật .

Điều 16: Không được lợi dụng quyền con người, quyền dân chủ để xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, quyền, lợi ích hợp pháp của người khác .

Điều 23: Mọi người có quyền bất khả xâm phạm về đời sống riêng tư, bí mật cá nhân và bí mật gia đình; có quyền bảo vệ danh dự, uy tín của mình. Mọi người có quyền về bí mật thư tín, điện thoại, điện tín và các hình thức trao đổi thông tin riêng tư khác .

Điều 26: Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, được thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật .

Điều 29: Công dân có quyền tham gia quản lý nhà nước và xã hội, tham gia thảo luận và kiến nghị với cơ quan nhà nước về các vấn đề của địa phương và cả nước .

Điều 47: Công dân có nghĩa vụ trung thành với Tổ Quốc. Phản bội Tổ Quốc là tội nặng nhất.

Điều 48: Bảo vệ Tổ Quốc là nhiệm vụ thiêng liêng và quyền cao quí của công dân.

Điều 8: … Cán bộ, công chức, viên chức, phải tôn trọng nhân dân, …và chịu sự giám sát của nhân dân; chống tham nhủng, quan liêu, … cửa quyền , …

Nếu Việt Nam sẽ áp dụng đúng mức các điều này của Hiến pháp, không thể có một tổ chức nào ở ngoài Nhà nước và pháp luật có quyền lực riêng áp đặt lên nhân dân, không cho họ hưởng các quyền mà Hiến pháp ban cho họ .

Như vậy, Điều 4 của bản dự thảo sửa đổi Hiến pháp không phù hợp với các điều khác.  Nếu đảng cộng sản việt nam là “ lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội ”, nhân dân không có quyền  tự chủ . Số phận của mọi công dân – lớn nhỏ, nam nữ – và số phận của dân tộc phải bị lệ thuộc vào đảng cộng sản . Bộ Chánh Trị của đảng mới có quyền quyết định đối với Tổ Quốc thiên liêng (Điều 11), không phải nhân dân .

Nếu Hiến pháp việt nam giử Điều 4, Việt nam sẽ không có một chế độ tự do dân chủ thật sự, thì dân tộc việt nam không thể nào có được hạnh phúc .

Ts Steve YOUNG

MN, ngày 22 tháng 4 năm 2013

© Đàn Chim Việt

 

15 Phản hồi cho “Hai mươi năm sau”

  1. Thomas Tran says:

    Muốn cứu nước, cúu dân Phải Cần Lực Lượng nào? Thượng tầng kiến trúc hoặc Hạ tầng cơ sở? Tôi nghĩ rằng phải cần cả hai. Thượng tầng là để hoạch đinh chiến lược, chiến thuật. Hạ tầng là để thi hành. Hiện nay có vẻ như phe Ta thiếu cả hai: Trên thì không có sách lược dài hạn, ngắn hạn; Dưới thì dân trí thấp nên Vô Kỷ Luật. Cả Trên lẫn Dưới đều Có TỰ ÁI CAO, RẤT CAO nên không phục thiện, không dung hòa được quan điểm để “ông chẳng bà chuộc”. Hải ngoại có 152 tổ chức mà có tổ chức nào dám trương Thành Tích chống cộng, cứu nước Đã Đạt vì thiếu cả hai điều căn bãn:Không có sách lươc, và không có người thừa hành. “Thần linh tại bộ hạ”. Chăng có bộ hạ nào ra bộ hạ (vô kỷ luật, thiếu khả năng…) mà cũng chẳng có thần nào ra thần (thiếu sách lược dài hạn, ngắn hạn, đánh trống bỏ dùi …)
    TDT

  2. Thắc-Mắc says:

    Cuối cùng của bài viết thấy đề tên ‘ Ts Steve Young ‘. Tôi thấy tên này quen quen. ‘ Ts ‘ chắc là học-vị tiến-sĩ. Nếu là vậy, ông Ts Young này vừa là nhà khoa-bảng vừa là nhà chính-trị. Tuy nhiên xét về 6 bước dân-chủ-hóa VN của ông, tôi thấy : (1) Hoặc ông có bà con, quan-hệ gì đó với những người chóp bu của BCT/CSVN – nhất là Lê Đức Anh, bấy giờ – nên biếu họ món quà như Tô Mã Ý và Dâm Tiên gợi ý, nghĩa là, giúp họ nắm trọn ổ phong-trào ; (2) hoặc ông còn quá ngây thơ và không-tưởng.
    Ông Young nếu chịu khó dùng đầu-óc thực-tiễn của người Mỹ như ông, ắt sẽ dễ-dàng nhận ra điều này ngay : (a) – Những tên cầm đầu của BCT/CSVN, cũng là những người đứng đầu chính-quyền VN, có bao giờ nghĩ đến hai chữ ‘ dân-chủ ‘ như được từng bước thực-hiện theo kế-hoạch của ông đâu – nhất là về kinh-tế – vì nếu là vậy, thì làm sao có những đại-tư-bản đỏ, những tỷ-phú (đô-la) đỏ như hiện nay ; (b) – người Mỹ như ông cũng đã từng o-bế Trung-Cộng, thì bọn Việt-Cộng còn hơn thế, không những o-bế mà lạy-lục …nhất là sau những năm đầu thập-niên 90, khi mà Liên-xô bắt đầu phá-sản. Bây giờ thì mọi việc đã quá rõ-ràng. Đâu cần Trung-Cộng đánh trống khua chiêng lấn biển Đông, gây-gỗ với nước này nước nọ, họp hành những nước Đông Nam Á, v.v… – chỉ là kịch-bản – không cần ‘ Đồng trụ chiết, Giao-Chỉ diệt ‘ , bọn tay sai Việt-gian cho Hán-quyền cũng đang sẳn-sàng giúp vẽ lại bản-đồ Tân-Trung-quốc, trong đó có nguyên hình chữ S của VN.

  3. Tri Dân says:

    Nói chuyện với những kẻ thống trị nắm giữ quyền lực,.. nhất là kẻ đó đã làm mọi thủ đoạn đổ nhiều máu để giành quyền lực như Đảng cộng sản mà lại đòi bàn giao quyền lực phát triển đất nước như trên kể cũng nực cười nếu không nói là ngây thơ, ấu trĩ! Bài viết không biết nhằm mục đích gì? Dạy dỗ ai? THEO THIỂN NGHĨ CUẢ KẺ NÀY vừa tốn mực mất thời gian và chẳng hiểu gì về Đảng ta cả?

  4. Alice Kirk says:

    Đồng thời, một đại hội của Cộng sản Quốc tế thứ ba tại Moskva đã thông qua chính sách dùng mặt trận dân tộc chống phát xít và chỉ đạo những phong trào cộng sản trên thế giới hợp tác với những lực lượng chống phát xít bất kể đường lối của những lực lượng này có theo chủ nghĩa xã hội hay không để bảo vệ hòa bình chứ chưa đặt nhiệm vụ trước mắt là lật đổ chủ nghĩa tư bản. Việc này đòi hỏi Đảng Cộng sản Đông Dương phải xem các chính đảng có cùng lập trường chống phát xít tại Đông Dương là đồng minh. Tại Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng tháng 7 năm 1936 do Lê Hồng Phong chủ trì tổ chức tại Thượng Hải , Đảng đã tạm bỏ khẩu hiệu “đánh đổ đế quốc Pháp” và “tịch thu ruộng đất của địa chủ chia cho dân cày” mà lập Mặt trận Thống nhất Nhân dân Phản đế Đông Dương , chống phát xít, đòi tự do, dân sinh dân chủ. Tháng 3 năm 1938 , Hội nghị Trung ương do Hà Huy Tập chủ trì họp ở Hóc Môn , Sài Gòn đã đổi tên Mặt trận là Mặt trận dân chủ thống nhất Đông Dương cho phù hợp tình hình.

    • MÂY NGÀN says:

      CÂY BỨA

      Thuyết Mác như cây bứa
      Chưa ăn tưởng rất ngon
      Ăn vào chua vãi đái
      Còn hơn ngậm bồ hòn !

      Lúc chưa có trái bứa
      Nhiều người nghe hư danh
      Quyết trồng nhanh cây bứa
      Quyết làm cây lớn nhanh !

      Cho dầu bao hao tốn
      Cũng cương quyết thực hành
      Cả thả mồi bắt bóng
      Ai khuyên nổi tam bành !

      Đến khi có trái bứa
      Nhiều người tranh nhau ăn
      Ăn vào chua té đái
      Làm thinh không nói năng !

      Cây chua sao trái ngọt
      Hầu vẫn chỉ lẽ thường
      Trồng rồi sao chặt bỏ
      Nên cứ đành vấn vương !

      SAO NGÀN
      (14/6/13)

  5. thichtudo says:

    Đây là ts Steve Young nào ? Tui tìm hoài vẫn không rõ ông ta là ai . DCV có thể soi sáng thêm cho
    chút ít về nhân vật này chăng ?

    • DâM TiêN says:

      Ông Stephen Young làm cố vấn Kiến Hòa ( Bến tre);
      có vợ VN; nói sõi tiếng VN.

      Ông Young tận tâm giúp VN thoát Cs, nhưng…lạ
      thay! lại tạo cho CS Bắc Kỳ làm một mẻ lưới vét toàn
      bộ cảm tình viên của Phong trào, gồm số lớn là cựu
      MTGPMN, và một số cán bộ cao, trung cấp trong hàng
      ngũ CS bắc Việt cảm tình với Phong trào.

      Cho nên, CS Bắc Việt hồ hởi: Thank U very much!

      ( Từ đó, DT tui nghi ngờ tất cả những phong trào chống
      Cộng nào, nếu không mang màu Cờ Vàng ).

  6. abc says:

    Trời ơi,phải chi lúc ấy VN có một ông lãnh đạo như ông De Klecrk thì may phước cho dân mình biết mấy !
    Mồ cha lũ lãnh đạo cộng sản VN bán nước ! lịch sử VN (nếu đất nước còn) sẽ lên án lũ mi đời đời !

  7. ĐẠI NGÀN says:

    TẠI SAO CHUYỆN VIỆT NAM VẪN BẾ TẮC ?

    Chuyện Việt Nam vẫn bế tắt một phần nào do hoàn cảnh VN và một phần khác do chính người VN. Hoàn cảnh VN là hoàn cảnh do lịch sử quá khứ để lại. Người VN là tâm thức và sự nhận thức của họ. Có nghĩa vấn đề VN không hề khó khăn gì đối với người VN để giải quyết mà phải cần đến người các nước góp ý hay đề ra giải pháp. Nhưng sở dĩ người VN không thể tự giải quyết được là do bởi hoàn cảnh đang có cũng như cả chính não trạng của họ.
    Có nghĩa điều đặt ra trước tiên là thực tế VN ngày nay có bế tắt hay không ?
    Dĩ nhiên mọi người cấp tiến, mọi người sáng suốt sẽ bảo rằng có.
    Tất nhiên mọi người bảo thủ, chay lì, vô cảm hoặc phản động sẽ bảo rằng không.
    Cái nhìn trước là cái nhìn khách quan, thực tế. Cái nhìn sau là cái nhìn trì trệ, chủ quan, lạc hậu, thiển cận, phi trách nhiệm. Ý nghĩa bao quát về cách nhìn đó ở đây không phải chỉ nói riêng những người cầm quyền, tức chính quyền các cấp nhà nước, toàn thể dân chúng, những người không có quyền, nhưng là nói từng người VN nói chung, không phân biệt họ ra sao hay đang làm gì.
    Bởi nếu người nào có tinh thần khoa học, hiểu biết, có ý thức phát triển và tinh thần tiến bộ, đều nhận thức được rằng chế độ dân chủ tự do thật sự trên nền tảng khách quan và xã hội đích thực luôn luôn chính là ý nghĩa, giá trị, sự hữu ích toàn diện thật sự không thể phủ nhận. Thế nhưng những người nào còn thiếu ý thức, hay còn bị mê hoặc trong cái được gọi là “ý thức hệ” cộng sản chủ nghĩa (XHCN) thì vẫn coi ý thức hệ này như là bài bản bất khả ly thân, như ý nghĩa bất khả xê dịch, như giá trị ưu việt nhất không thể đi ngược lại. Đó là quán tính trong não trạng, là tình cảm theo kiểu cảm tính, là cảm xúc vốn đã đi vào máu huyết một cách từ lâu do bởi sự nhập tâm hay mù quáng, hoặc chỉ thuần túy chỉ là những viện cớ hình thức nếu thật bụng họ cũng không hề tin tưởng thực chất về điều đó.
    Như thế rõ ràng ở đây là sự tranh luận vô hình chung, sự chia rẽ vô hình chung ở giữa hai mặt não trạng hiện có của người VN như trên đã nói. Chuyện ông nói gà bà nói vịt này thực sự chỉ là sự di hại hay di sản đáng tiếc của một lịch sử quá khứ đầy tính phức tạp về mặt thực tế và mặt ý thức hệ đã từng được cố ý hoặc bị vô tình để lại do các lớp người tiền thân đi trước của toàn xã hội.
    Nhưng thực chất, ở đây tính khó khăn không phải do do sự dị biệt về não trạng, sự chia rẽ trong ý thức, sự khác nhau về quyền lợi đời sống thực tế, mà đích thị chỉ do có nắm quyền lực hay không nắm quyền lực. Giả dụ bây giờ thử đổi vế quyền lực giữa nhà nước với dân, giữa lãnh đạo đảng và quần chúng nói chung của đảng, dù chỉ trong một thoáng chốc thôi, ý nghĩa và vấn đề bế tắt đó sẽ thể hiện ra hoàn toàn khác hẳn. Có nghĩa sẽ không còn bế tắt nữa. Bởi sự nắm quyền sẽ không còn bị ràng rịt nữa, xã hội mọi người hoàn toàn tự do biểu hiện, khi đó mọi người mới thấy được phản ứng của số đông hay kết quả thực tế của ý thức và nguyện vọng chung nhất của xã hội sẽ đi theo lối nào.
    Thế thì cái khó của VN hiện nay quả chính là do não trạng và ý nghĩa cầm quyền trong xã hội VN hiện nay. Não trạng này là não trạng đa phần thiếu khách quan, khoa học. Bởi vì suốt cả thế kỷ hầu như phần lớn hay bộ phận quan trọng nào đó của người VN bị nhồi nhét trong sự hiểu biết về ý thức hệ thật sự giả tạo, trong niềm tin chỉ mang tính chất kịch tính, trong những cảm xúc thiên lệch hay đầy tính cách cá nhân, đó chủ yếu là do sự tuyên truyền giáo dục hầu như phi trách nhiệm, vô ích thức, phản xã hội, phản con người của chính những người làm việc đó. Còn vế kia chính là sự nắm quyền hành không theo nguyên tắc khách quan của yêu cầu xã hội mà chỉ do tính cách chủ quan của người đang có quyền, mà nguyên nhân chính yếu vẫn chỉ do não trạng, tức do quán tính về mặt tư duy theo lối mòn, không bao giờ tự giải phóng hay thật sự cũng không hề bao giờ cảm thấy có nhu cầu giải phóng nào cả.
    Nói như thế để thấy ra nguyên nhân của sự bế tắt là gì và cũng thấy được chính bản thân sự bế tắt tự nuôi nó là thế nào. Nhưng cũng từ điều này cần phải nói thêm, trong tình trạng não trạng như thế, sự lệ thuộc một lực lượng ngoại lai nào đó vẫn là điều không thể tránh khỏi nếu quả thật chính não trạng đó cảm thấy nó sẽ được an toàn hay được bảo đảm và nuôi dưỡng do bởi chính lực lượng ngoại lai đó. Đây quả thật không những là yếu tố giúp gia cố cho sự bế tắt mà còn là điều hết sức nguy hiểm cho triển vọng chung mọi mặt của toàn xã hội. Như vậy việc xở ra khỏi tính bế tắt này tự nó trong thực tế hiện nay là điều nghịch lý và chứa đầy mâu thuẫn. Nghĩa là tự nó không thể giải quyết mà chỉ có thể giải quyết bằng một yếu tố đầy tính đột phá hay bất ngờ nào đó. Có nghĩa não trạng chung tự nó phải biến đổi theo cách nào đó hay bởi nguyên do nào đó. Nhưng não trạng tự nó sẽ biến chuyển như thế nào, bộ phận hay thành phần nào của não trạng quyết định bộ phận hay thành phần nào của nó. Bất cứ ai muốn thấy rõ được điều này hãy cứ đến VN, đọc báo chí, xem truyền hình, đi vào các việc làm của hạ tầng quyền lực trong xã hội đang diễn ra hàng ngày ở khắp mọi nơi trong nước tức khắc sẽ biết.

    Võ Hưng Thanh
    (13/6/13)

    • Cù Nhầy says:

      Thưa ông Nguyễn Bá Thanh,

      Bài chủ đã khá rài ròng; ông lại đem gieo thêm hạt rau muống vô,
      làm cho nó rậm rịt, khó đọc, chẳng ai muốn đọc, lọc cọc,

      Nhời gian ý…ngay, mong ông bớt chút…tự ái, thông cảm, nhá, nhá!

      • GIÓ NGÀN says:

        CÙ NHẦY

        Anh là một đứa cù nhầy
        Biết gì thế sự mà nay lắm mồm
        Hỏi ai là Nguyễn Bá Thanh
        Trông gà hóa cút quả anh khật khùng
        Cù Nhầy đờm nhớt lung tung
        Dại mồm dại miệng ai khùng hơn anh
        Non Ngàn lại tưởng Bá Thanh
        Anh là bá láp lại thành bá vơ
        Giữa đời sao quá khù khờ
        Khật khùng kiểu ấy tơ mơ chuyện thường
        Lấy mình dở dở ươn ươn
        Để đo thiên hạ quả phường bất tri !

        NGÀN KHƠI
        (14/6/13)

  8. Tô Mã Ý says:

    Thưa ông Stephen Young : Cái số của TMY tôi là không làm chánh trị, nhưng
    thấu hiểu về chính trị. Nên tôi là cảm tình viên của Phong trào mà ông nói đến.

    Tôi còn nhớ, ngày 13 tháng Bảy 1993, ông Young tới SG để phối hộp lần
    chót v/v tổ chức Đại hội Xây dựng VN dự trù vào ngày 27.11.1993 tại khách
    sạn Métropole, Trấn Hưng Đạo, SG. Khách mời đều là VIP, cỡ Nixon,
    Kerry, Westmoreland… gồm 36 VIP quốc tế. Phía VN có VV Kiệt, VN Giáp.

    Ông Đình Huy ( không phải Ngọc Huy) dự tính tổ chức tiệc mừng ông, nhưng
    ông chỉ OK dùng Beef Noodle thôi. Ăn xong, toàn bô trung ương phong trào
    tiễn ông ra phi trường TSN rồi trở về nhà ông Huy, thì đã có sẵn Công An
    chớ sẵn, nói :” Chúng tôi có phận sự đảm bảo an ninh cho quý vị.” ( Tù !)

    TMY tui thấy cái Phong trào sao sao ấy, nên không đi ăn Phở ! nếu không,
    thi hà hà… lại một phen đi cõi thiên thu. ( Thế là thế nào, thưa ông Young?)

    Tôi sẽ trở lại, thưa nhiều hơn… Nay kính, Tô Mã Ý aka DâM TiêN

    • DâM TiêN says:

      Chốc chốc, TMY nói lại tí.

      Cái cờ của Phong Trào màu sắc giống y chang cờ MTGPMN,
      có khác tí chút là màu xanh chiếm 2/3 nửa trên nền cờ, còn
      lải 1/3 màu đỏ phía dưới ; giữa vẫn là sao vàng.

      Khá đông các chú MTGPMN cũ…lò dò ra tham dự phong trào,
      và bị hốt hết ! Cán bộ trung cấp CSVN cũng nhiều anh chị ra
      theo phong trào, cũng bị…hốt ráo trọi.

      Thiệt là món quà rất là bự trao tặng CS Bắc Việt, Mẻ lưới vét!

      ( to be continued)

      • Tô Mã Ý says:

        Lại xin nói tí ti.

        Khi ông Đình Huy ra tù, thì một tướng bốn sao HK giới thiệu với VVK,
        đây là người của chúng tôi, sẽ làm việc với các ông.

        Khi sắp tổ chức đại hội ‘ Xây dung VN” tại khách sạn Metrople, Phong
        trào gời đơn mợi dư tới hai ông VV Kiệt và VN Giáp, mà KHÔNG mời
        LĐ Anh và Đỗ Mười. ( bản thân TMT cũng có một thiếp mời do bạn thơ
        Trần Thúc Vũ tặng. Vũ là tổng thư ký Phong trào, nay đã quá vãng).

        Chưa rõ, ông Young cùng vị tướng kia đã đỡ đầu cho Phong trào tầm
        cỡ như thế, có dự đoán rằng…PT sẽ bị giải tán, nhường chỗ cho…mẻ
        lưới vét của Bắc Việt đối với cựu đoàn viên MTGPMN nà các cán
        bộ CS Bắc Việt có cảm tình với PT không?.

  9. Rau Muống Rửa Trong Bồn Cầu Của Mỹ Ngụy says:

    Một người ngoại quốc thông hiểu, quan tâm và có lòng nghĩ đến hiện tình đất nước VN như TS Young, thật là đáng trân trọng

Phản hồi