|

Sự lạnh nhạt dễ hiểu

Nelson Mandela

Nelson Mandela

Cả thế giới vô cùng tiếc thương quý mến nhà hoạt động chính trị da đen Nelson Mandela vừa qua đời.

Hơn 100 nguyên thủ và người đứng đầu chính phủ, kể cả bốn tổng thống và cựu tổng thống Hoa Kỳ, và hơn 70 ngàn quần chúng đã tập trung đưa tiễn ông.

Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama cho rằng ông Nelson Mandela là một người “khổng lồ trong lịch sử”

( A giant in history), còn ngụ ý rằng có Nelson Mandela là tổng thống da đen ở một nước đa số là người da đen mới đi đến có một tổng thống gốc da đen ở một nước đa số là người da trắng. Một bước tiến dài trong nền văn minh nhân loại khi con người bình đẳng, tự do.

Đến Cộng sản Trung Quốc cũng cử phó Chủ tịch nước Lý Nguyên Triều và Cuba có Chủ tịch Raul Castro sang dự.

Còn Việt Nam ư? Một sự lặng im bẽ bàng đến tội nghiệp của bộ máy nhà nước nặng nề và bộ máy truyền thông lề phải vốn ầm ĩ lắm mồm. Báo Nhân dân cầm chịch đưa một tin ngắn, nhạt thếch, không một bài bình luận.

Không một đại diện chính phủ nào được cử sang Nam Phi dự quốc tang này.

Một sự câm lặng và vắng mặt nổi bật.

Rất dễ hiểu. Những gì Mandela chủ trương, kiên trì thực hiện đến cùng trong cuộc đời Ông gần như hoàn toàn trái ngược hẳn với những gì những thế hệ kế tiếp lãnh đạo ở Việt Nam chủ trương và kiên trì đến cùng.

Một bên là hòa bình, hòa giải, hòa hợp trong một đất nước bị chia rẽ, xâu xé, nghèo khổ, tan hoang vì tai họa phân biệt chủng tộc tưởng như họa truyền kiếp. Trong cuốn hồi ký No Easy Walk to Freedom (Đi đến Tự do không dễ dàng), ông kể lại những đắn đo, cân nhắc, băn khoăn dày vò tâm trí ông, những trở ngại trùng điệp về nhận thức tư tưởng của cả phía ta và phía đối phương tưởng như không sao vượt qua nổi, để rồi ông từng bước chinh phục được cả 2 phía, đi vào con đường tuyệt vời của chung sống hòa bình, của hòa giải, hòa hợp dân tộc, kẻ thù thành bạn đối tác, 2 bên cùng thắng.

Xúc động bao nhiêu khi ông tỏ ra quý trọng vô cùng mạng sống của mỗi con người, từ em bé, phụ nữ, người đau yêu, nhất là sinh mạng người lính phần lớn là trẻ măng trong chiến tranh. Ông kể rằng ông sinh ra năm 1918 khi Thế chiến I chấm dứt với hàng triệu người chết thê thảm trên chiến trường, để rồi thời trai trẻ được sống giữa những năm Thế chiến II (1939 / 1945) còn man rợ gấp nhiều lần, tiếp theo lại còn những cuộc chiến ở châu Á và châu Phi, đồng loại đồng bào ăn thịt nhau như loài dã thú. Ông dứt khoát dồn tư duy chống lại những điều vô nhân ấy, bắt đầu từ thuyết phục chính mình, vì chính ông đã bị kết án tù chung thân về tội cầm đầu hệ thống khủng bố ở Nam Phi. Ông nhất quyết chuyển sang con đường của Gandhi.

Một điều tuyệt vời nữa ở Nelson Mandela là nhận thức của ông về giá trị của luật pháp. Hòa bình, hòa giải, tự do, bình đẳng đều phải được thể chế hóa thành luật, luật điều hành mọi mối quan hệ trong xã hội văn minh. Từ trong tù của người tù chung thân, ông dốc sức học ngành Luật có thi cử, chứng chỉ hẳn hoi của Đại học London ( Anh quốc) rất nổi tiếng. Ra tù nhà luật học uyên bác Mandela trực tiếp góp công đầu vào bản Hiến pháp 1996 của Nam Phi,một nền móng vững cho nền pháp trị của một đất nước vừa có độc lập vừa có tự do và dân chủ. Ông cho rằng tự do kinh doanh theo luật là chìa khóa của phát triển, phồn vinh.

Một nét quý hiếm trong con người của Mandela là cốt cách cao thượng ẩn mình trong đức độ cực kỳ khiêm tốn. Sức thu hút của ông là ở đó. Là tổng thống ông sống hết sức giản dị, thường đi vi hành, không xe mở đường, xe hộ tống ồn ào, chú ý các thôn xóm quạnh hiu, không ưa yến tiệc xa hoa. Mọi người còn nhớ môn thể thao bóng bầu dục rugby trước kia được coi là môn thể thao quý phái chỉ dành cho người da trắng, nên người da đen rất ít chơi, người đi xem đấu thường 95% là da trắng. Do kỳ thị trở lại, dân da đen rất ghét màu áo thể thao màu xanh lá cây của đội Nam Phi, cả khi đội dành được Cúp quán quân thế giới về rugby năm 1995. Tổng thống Mandela liền mời cả đội toàn cầu thủ da trắng đến nhà riêng uống trà thân mật . Tại đây thủ quân Francois Pienaar tặng ông chiếc áo cầu thủ mầu xanh lá cây số 6; ông vui vẻ tiếp nhận với thái độ khiêm tốn chan hòa, mặc luôn vào người. Từ đó đông đảo dân da trắng công nhận và vui vẻ gọi ông là “ My President, Our President ” (Tổng thống của chúng tôi), khác hẳn trước đó. Sự hòa giải hòa hợp thống nhất dân tộc làm giảm đi rất nhanh di sản apartheid nặng nề từng ngự trị suốt 4 thế kỷ tại đây.

Trông người lại ngẫm đến ta. Ông Hồ Chí Minh nói “Không có gì quý hơn độc lập tự do”, nhưng lại đóng cửa trường Luật, ngăn cấm sự hình thành xã hôị dân sự, tự coi đảng là pháp luật. Ông nói “xã hội ta dân chủ công bằng”, nhưng ông lại quay hẳn mặt đi khi bà Nguyễn Thị Năm ân nhân của đảng ông bị đưa ra pháp trường, khi ông Nguyễn Mạnh Tường bị tước hết chức và bị triệt đường sinh kế, khi ông Nguyễn Hữu Đang bị truy tố, tù đày, cả khi người tâm phúc Vũ Đình Huỳnh bị lâm nạn do vu cáo; ông vẫn dửng dưng, ung dung trên ngôi chủ tịch nước suốt 24 năm trời. Một sự vô cảm vô trách nhiệm làm gương xấu cho mọi cán bộ có chức quyền , gây vô vàn tai họa cho dân lành.

Khi đất nước bị chia cắt , hậu quả của thế giới chia làm 2 phe Cộng sản và Dân chủ, theo ý kiến của Chu Ân Lai và Molotov, đại diện cho Trung quốc và Liên Xô tại Hội nghị Geneve 1954 , quy định rõ Bắc Nam có 2 chính quyền riêng, phải tôn trọng nhau, không vi phạm lãnh thổ của nhau, sẽ hiệp thương để đi đến tổng tuyển cử tự do thống nhất đất nước bằng con đường hòa bình. Các bên cam kết không dùng bạo lực vũ trang. Lúc ấy Liên Xô cũng khuyến cáo 2 miền Nam Bắc VN nên thi đua xây dựng trong hòa bình, lấy nhân dân cả nước làm trọng tài phán xét và lựa chọn. Ông Hồ và Bộ Chính trị hồi ấy sùng bái Mao Trạch Đông, nhân khi chính quyền miền Nam không thực hiện tổng tuyển cử trong cả nước, liền lợi dụng sự việc ấy để công khai thực hiện lời dạy của người cầm lái vĩ đại là “chính quyền đẻ ra từ nòng súng”’ và “ bạo lực là bà đỡ của cách mạng “. Nấp sau cái lý sự “ở đâu có áp bức ở đó có đấu tranh” miền Bắc bắt đầu đưa bí mật rồi nửa công khai quân đội và vũ khí vào miền Nam với quy mô ngày càng lớn, dựng lên Mặt trận Giải phóng, quân Giải phóng, đảng Nhân dân Cách mạng, rồi Chính phủ Cách mạng lâm thời với Bộ Quốc phòng , Bộ Ngoại giao, với cả lá cờ nửa đỏ nửa xanh, tất cả là bình phong, mưu mẹo, là đóng kịch, mang bản chất lừa dối để che mắt thế gian việc đảng CS và chính quyền miền Bắc vi phạm có hệ thống và nghiêm trọng Hiệp định Geneve.

Vậy thì so sánh giữa tư duy lãnh đạo thâm sâu cao quý của Mandela quý trọng sinh mạng con người, từ bỏ bạo lực chiến tranh, đặt trọn niềm tin ở con đường hòa giải hòa hợp, 2 bên cùng thắng và cùng nhân dân thực hiện đến cùng niềm tin ấy, với tư duy lãnh đạo của Việt Nam vay mượn từ Lênin, từ Mao, cổ xúy bạo lực, lao vào “cuộc chiến tranh giải phóng, chống Mỹ xâm lược” thực chất là cuộc nội chiến quân ta giết quân mình nhiều nhất, hăng say nhất, ta có thể rút ra điều gì bổ ích nhất? Rõ ràng ở ta đã thiếu một tư duy lãnh đạo thâm sâu mang bản chất nhân bản, yêu thương sinh mạng con người, một tư duy xây dựng nền pháp quyền dân chủ, niềm tin ở tình đoàn kết dân tộc để hòa giải trọn vẹn. Đã đến lúc cần nói thẳng ra rằng tư duy ông Hồ Chí Minh cũng có nhiều sai lầm bất cập, không theo kịp thời đại, rõ rành rành không thể chối cãi khi so với tầm nghĩ, tầm nhìn của Nelson Mandela, cùng sống trong thế kỷ XX đầy biến động.

Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Tuyên giáo đảng CS nên mở cuộc nghiên cứu trung thực về Nelson Mandela trong các cấp ủy đảng, kết hợp kiểm điểm sâu sắc theo đúng tinh thần của cuộc họp Trung ương thứ 6 và thứ 8, tự phê bình cho nghiêm túc , từ đó xây dựng một hệ thống dân chủ pháp trị đích thực, thực hiện hòa giải dân tộc trọn vẹn, chấn chỉnh đảng CS đang suy thoái thê thảm. Đó là con đường cứu dân, cứu nước, cũng là cứu đảng đang lao xuống dốc và lâm nguy vậy.

Blog Bùi Tín (VOA)

 

9 Phản hồi cho “Sự lạnh nhạt dễ hiểu”

  1. Phong Đòn Gánh says:

    Ông Bùi nên đọc thêm tin trước khi viết chứ viết mà sai sự thật thì một là ông coi thường độc giả hoặc hai là ông là một nhà hoạt động nhân quyền dân chủ cho VN chuyên nghiệp ở hải ngoại.

    Phái đoàn VN do ông Đào việt Trung, Ủy Viên TƯ Đảng, Bộ Trưởng, Chủ Nhiệm Văn Phòng Chu Tịch nước đã dự tang lễ.

  2. Minh Đức says:

    Trích: “Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban Tuyên giáo đảng CS nên mở cuộc nghiên cứu trung thực về Nelson Mandela trong các cấp ủy đảng”

    Đề nghị này của ông Bùi Tín có lẽ không thích hợp với đảng CSVN. Sự khác nhau giữa ông Mandela và CSVN là ông Mandela là nạn nhân của sự phân biệt chủng tộc còn đảng CSVN là kẻ tạo ra nạn phân biệt giai cấp và đang cầm quyền nhờ lợi dụng chủ nghĩa phân biệt giai cấp, là nghĩa chủ nghĩa Cộng Sản. Đảng CSVN đã tạo ra sự khác biệt giả tạo giữa giai cấp công nông và các tầng lớp khác như địa chủ, tiểu tư sản… Gọi là sự khác biệt giả tạo là vì ngoài sự khác việc về nghề nghiệp, thu nhập đảng CSVN còn đặt ra thuyết cho rằng những người thuộc giai cấp công nông có đức tính tốt, còn những người thuộc các thành phần không phải công nông thì có những tính xấu, không đáng tin cậy, không đáng cho được nắm chức vụ lãnh đạo.

    Nghiên cứu về sự hòa giải ông Nelson Madela chính là những người đang là nạn nhân của thuyết phân biệt giai cấp của đảng CSVN chứ không phải là những người đang được hưởng quyền lợi, địa vị nhờ thuyết phân biệt giai cấp.

  3. Minh Đức says:

    Trích: “Là tổng thống ông sống hết sức giản dị, thường đi vi hành, không xe mở đường, xe hộ tống ồn ào, chú ý các thôn xóm quạnh hiu, không ưa yến tiệc xa hoa.”

    Ngày ông Nelson Mandela qua đời người ta đã quên mất chuyện lục đục giữa ông ta và vợ. Sau khi ông ta được thả ra và lên cầm quyền thì vợ ông ta, một người đã tranh đấu chống chế độ Apartheid trong vòng mấy chục năm, lên nắm một chức vụ trong chính quyền. Sau đó bà ta đã sinh ra tham lam, thối nát. Đi công du thì ở khách sạn cực sang, tiêu tiền nhà nước hoang phí, lại thâm lạm tiền của nhà nước. Điều này đã làm cho ông Mandela phải trừng phạt bà ta và đi đến chỗ hai người ly dị.

  4. Minh Đức says:

    Trích: “Một điều tuyệt vời nữa ở Nelson Mandela là nhận thức của ông về giá trị của luật… Từ trong tù của người tù chung thân, ông dốc sức học ngành Luật có thi cử có thi cử, chứng chỉ hẳn hoi của Đại học London ( Anh quốc) rất nổi tiếng”

    Cái tuyệt vời đó là cái tuyệt vời của chế độ Nam Phi chứ không phải riêng gì cá nhân ông Nelson Mandela. Đó là chế độ do người da trắng đã dựng lên mặc dù là chế độ đối xử tệ với người da đen nhưng nó vẫn là cách cai trị theo luật lệ. Cái tuyệt vời nữa là cho phép tù được học và thì cử lấy các loại bằng đại học. Dù đó là người tù đã từng âm mưu lật đổ chế độ. Người nước khác có thể không thấy việc tù được học và thi lấy bằng đại học là điều tuyệt vời nếu nước họ cũng làm như thế nhưng đem so với tù phải lao động cực nhọc và ăn khoai sắn, sống trong cái đói triền miên chẳng thể nào còn đầu học mà học hành và cũng chẳng được đọc sách từ bên ngoài, học thì chỉ toàn là học chính trị nhồi sọ của chế độ, bằng tiến sĩ thì trong nước đầy rẫy bằng vớ vẩn, không có ích lợi gì trong thực tế thì chế độ apartheid tuy bị xem là rất xấu vì kỳ thị với người da đen nhưng vẫn là chế độ biết cách tổ chức qui củ.

  5. VNCH says:

    ” …. Còn Việt Nam ư? Một sự lặng im bẽ bàng đến tội nghiệp của bộ máy nhà nước nặng nề và bộ máy truyền thông lề phải vốn ầm ĩ lắm mồm. Báo Nhân dân cầm chịch đưa một tin ngắn, nhạt thếch, không một bài bình luận.
    Không một đại diện chính phủ nào được cử sang Nam Phi dự quốc tang này.
    Một sự câm lặng và vắng mặt nổi bật….” : VNCH says : ” TƯ CÁCH GÌ MÀ MỘT LŨ QUỈ ĐỎ LẠI ĐƯỢC ĐẾN GẦN BẬC THÁNH, dù là để phủ phục dưới chân THÁNH xin tha tội phản nhân loại, giá mà THÁNH còn sống thì may ra, đồ quỉ đỏ không biết xấu hổ ? ” .

  6. Người SANYO says:

    “… tư duy ông Hồ Chí Minh cũng có nhiều sai lầm bất cập, không theo kịp thời đại, rõ rành rành không thể chối cãi khi so với tầm nghĩ, tầm nhìn của Nelson Mandela…”. Nói như thế thì buồn cười quá. Sao lại đi so sánh loài chồn cáo với ông Mandela…

  7. saovang says:

    Ông Nelson Mandela da đen bị người da trắng cầm tù 27 năm . Ông Phan Văn Bàn người Việt bị bọn Cộng Việt cầm tù 29 năm , nên bọn Cộng Việt không dám xách bộ mặt ác quỷ của chúng tới gặp gỡ lãnh tụ các nước là điều dễ hiểu .

    ***ÔNG PHAN VĂN BÀN TÙ CẢI TẠO DUY NHẤT ĐƯỢC MỸ ĐƯA THẲNG TỪ TRẠI TÙ RỜI VIỆT NAM

    (Los Angeles, CA) – Toà Án Di Trú Los Angeles đã công nhận quyền tỵ nạn cho một cựu tù nhân “cải tạo” đã bị giam 29 năm trong các nhà tù Cộng Sản sau năm 1975. Quyết định này đã chấm dứt một cuộc tranh đấu kéo dài hơn 6 năm qua tại Hoa Kỳ của một cựu tù nhân chính trị đến nay đã 76 tuổi.

    Ông Phan Văn Bàn, một cựu cảnh sát đặc biệt đã đến được Hoa Kỳ sau khi được Bộ Trưởng Ngoại Giao Candoleezza Rice can thiệp để đưa ông trực tiếp từ trại tù cải tạo để đi Hoa Kỳ đoàn tụ với gia đình tại Illinois.

    Hiện diện trong phiên tòa, các cựu chỉ huy của ông đã nộp lời khai và có mặt để làm chứng rằng các nhân viên cảnh sát đặc biệt trong trường hợp của ông Bàn không hề tra tấn các cán binh cộng sản, trong đó có Cựu Đại Tá Trần Minh Công, Chỉ Huy Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia, Cựu Thiếu Tá Phạm Văn Cờ, Chỉ Huy Cảnh Sát Đặc Biệt Tỉnh Tuyên Đức Đà Lạt, và Cựu Thiếu Tá Phan Tấn Ngưu, Chỉ Huy Cảnh Sát Đặc Biệt Tỉnh Tây Ninh. Luật Sư Nguyễn Quốc Lân đã nhận đại diện cho ông Phan Văn Bàn ngay từ khi ông còn lưu lại Bangkok.

    Sau khi ban hành án lệnh, Chánh án Jan Latimore đã nhắc đến cuộc đời và sự tranh đấu của ông Nelson Mandela một vĩ nhân đấu tranh cho tự do và công lý của đã chịu ngồi tù 27 năm để đấu tranh cho công lý và vừa mới qua đời tại Nam Phi. Ông Phan Văn Bàn cũng đã chấp nhận ngồi tù 29 năm chỉ để nói lên rằng ông không hề làm gì sai đối với nhân dân và đất nước Việt Nam.

    Ông Bàn trước đây là một Trung Sĩ Nhất Cảnh Sát Đặc Biệt thuộc Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia, phục vụ tại Phòng Cảnh Sát Đặc Biệt Quận Lạc Dương, Tỉnh Tuyên Đức –Đà Lạt.

    Đến năm 1985, ông lại bị bắt đi tù vì tội tham gia tổ chức kháng chiến Chí Nguyện Quân Phục Quốc Nội Viên Việt Nam. Ông bị kết án chung thân và bị giam 22 năm tại Trại Giam Ba Sao, Tỉnh Nam Hà, cho tới ngày ông được Chính Phủ Hoa Kỳ đưa thẳng đến Thái Lan vào đầu tháng 5 năm 2006. Tổng cộng, ông đã bị tù 29 năm trong nhà tù Cộng Sản.

    Vợ và con trai của ông Bàn đã vượt biên và được định cư tại Hoa Kỳ, tiểu bang Illinois, từ năm 1994. Nhờ sự can thiệp của Dân Biểu Danold A. Manzullo, thuộc Tiểu Bang Illinois, ông Bàn đã được Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa vào danh sách các Tù Nhân Được Quan Tâm năm 2006 (Prisoners of Concern) và tích cực vận động để ông được thả tự do.

    Nhà Cầm Quyền Cộng Sản Việt Nam sau cùng đã nhượng bộ, nhưng với một điều kiện là ông phải rời khỏi Việt Nam ngay lập tức. Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ, với sự vận động đặc biệt của Đại Sứ Hoa Kỳ, ông Michael Marine, đã đồng ý và cử một Tùy Viên Chính Trị, ông Marc Knapper, tháp tùng ông Bàn từ Trại Cải Tạo Ba Sao đến thẳng Bangkok, Thai Lan, để làm thủ tục đi định cư tại Hoa Kỳ.

    Cuộc đời của người cảnh sát già này tưởng đến đó là thoát nạn. Không ngờ, khi vào phỏng vấn với Sở Di Trú của Hoa Kỳ tại Bangkok, ông lại bị tình nghi là có tham dự tra tấn các cán binh cộng sản trong thời gian ông phục vụ trong Lực Lượng Cảnh Sát Đặc Biệt tại Tỉnh Tuyên Đức trong thời gian Chiến Tranh Việt Nam và do đó từ chối quyền tỵ nạn của ông theo luật Hoa Kỳ.

    Sự hiểu lầm này bắt đầu từ việc phiên dịch sai sót trong cuộc phỏng vấn tại Bangkok về công việc của ông trong thời gian làm cảnh sát. Quyết định từ chối quyền tỵ nạn và nhập cảnh vào Hoa Kỳ lại một lần nữa khởi sự cho một loạt những vận động cao cấp đối với nhiều viên chức chính phủ Hoa Kỳ để cho ông được đi định cư tại Hoa Kỳ.

  8. Tường says:

    Một người tự cho mình quyền dẫn dắt dân tộc đi tới “tương lai tươi sáng” mà không có một tư tưởng gì trong đầu, khi được hỏi thì chỉ vào hình Mao và Xít và nói: “Tư tưởng thì các vị kia đã nêu ra hết rồi, chúng ta chỉ việc thực hiện thôi” và : “Tôi có thể sai chứ hai vị đó không bao giờ sai”. Nay sự thể thế nào thì một đứa trẻ con cũng biết. Vậy mà cả một “hệ thống chính trị” vẫn không ngừng suy tôn con người ấy là “cha già dân tộc”, lại phát động rầm rĩ “học tập tư tưởng đạo đức HCM” có sơ kết, tổng kết bài bàn lắm! Thật là một lũ ngu muội, không biết thế nào là đúng sai, phải trái, chỉ biết vục mặt vào miếng ăn trước mặt như một lũ dòi! Dân ta còn chịu cho lũ dòi này áp bức đến bao giờ?

    • Builan says:

      Thưa anh
      Hơn TÁM MUƠI TRIỆU
      Thằng/ con NÔ LỆ
      CUÍ ĐẦU – gục mặt
      Đổ mồ hôi tráng
      Ráng mồ hôi nồn
      Cam thân đành phận

      NUÔI BÉO – VỖ MẬP
      BA TRIỆU côn đồ
      Con SáN con sâu
      Cỡi cổ đè đầu
      TRỜI HÀNH
      QUẢ BÁO !!!!! ?????
      _ TỘI thần thánh SA TĂNG CHồN CÁO !

Leave a Reply to Người SANYO