|

“Bên Thắng Cuộc” đã thắng

HuyDuc BTC

Hiện nay dù có rất nhiều ý kiển khác nhau về cuốn sách Bên Thắng Cuộc ( Tập I: Giải phóng, tập 2: Quyền Bính) của nhà báo Huy Đức. Báo chí lề phải thì liên tục in bài phê phán, chê bai nào là “một nửa sự thật không phải là sự thật”, nào là “người viết với tâm thức bất mãn, chống đối ”… Nhưng đa số trí thức, văn nghệ sỹ, đa số dân mạng trong nước thì ca ngợi là cuốn sách có ích, đây là Minh triết của Sự Thật. Theo Nguyễn Hoàng Thị Bắc, một người Mỹ gốc Việt ở Virginia, Hoa Kỳ thì : “có cả biểu tình tẩy chay sách từ người Việt ngoài nước” (tức những người chống Cộng). Có thế lực đã  hù doạ, lăng mạ tác giả ở trong nước.v.v.. Nhưng lạ lùng là tất cả đều say mê tìm đọc. Ai cũng cho rằng Bên thắng cuộc của Huy Đức là quyển sách hot nhất trong năm 2012 và cả năm 2013 này, và sẽ còn tiếp tục gây tranh cãi…

Dù Osin Huy Đức ghi ở đầu sách: ”Huy Đức & OsinBook/2012 giữ bản quyền; Không in lại, sao chép, tái bản, một phần hay toàn bộ cuốn sách, dưới dạng điện tử hay giấy, khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của tác giả và nhà xuất bản”, nhưng cuốn sách đã lan truyền đi khắp toàn cầu, đến với những người Việt khao khát muốn biết sự thật trong nước. Rồi ở Pháp, Mỹ, Đức, Anh, Úc… người Việt chuyển email về cho người thân ở trong nước. Rồi bạn bè chuyển sách qua email cho nhau. Ai không có thì điện thoại cho người có để giục “xin chuyển tiếp”. Thành ra ai cũng được đọc Bên thắng cuộc ở bản điện tử từ rất sớm, khi bản giấy đang in. Bản in giấy bán gần 40 USD/2 tập (giá một cuốn là 19,99 USD) ở Mỹ. Có chị bác sĩ, cán bộ về hưu nói với tôi, “tôi mua được cuốn sách điện tử Bên Thắng Cuộc đọc suốt hai ngày đêm. Đêm qua thức đến bốn rưỡi sáng mới đọc xong những trang chú thích. Đọc rất xúc động. Ngay cả những trang chú thích cũng rất hấp dẫn”. Bên Thắng Cuộc (trên mạng) tập Giải phóng dày 389 trang A4, có 43 trang tài liệu và chú thích; tập 2: Quyền bính dày 760 trang, trong đó 163 trang tài liệu tham khảo và  654 cái chú thích. Đọc cho hết cả ngàn trang sách trên mạng ấy thật nhức mắt. Nhưng hầu như 100% người Việt Nam trong nước quan tâm đến mạng đều đã đọc cả hai tập Bên Thắng Cuộc một cách say mê, thích thú hay căm tức, thù hận. Nhưng tất cả đều đọc kỹ. Như vậy, những người không  thích Bên Thắng Cuộc đã không ngăn chặn được nó đến với người đọc bằng mọi cách. Nghĩa là Bên Thắng Cuộc đã thắng, Huy Đức đã thắng.

Tại sao người đọc say mê Bên Thắng Cuộc ? Vì Bên Thắng Cuộc đã trả lời cho người đọc những câu hỏi rất bức xúc của đất nước từ sau 1975, mà lâu nay, người dân thấp cổ bé họng không biết được cấu trúc bí ẩn của sự thật. Tại sao nên công nghiệp và dịch vụ thương mại hiện đại của miền Nam bị phá tan tành, trở về con số không, mãi 30 năm sau mới phục hồi được ? Ai chịu trách nhiệm trước nhân dân việc này ? Tại sao Sài Gòn là “Hòn Ngọc Viễn Đông”, thời chưa giải phóng người Thái Lan sang Sài Gòn như đi vào xứ sở mơ ước, thế mà gần 40 năm sau, người Sài Gòn lại đi thăm như là xứ sở của tự do và phát triển và gửi con sang học ở các trường Đại học ở Thái Lan ?. Tại sao 40 năm sau giải phóng đất nước đến nay vẫn nghèo nàn, đứng trong tốp cuối của khối ASAEN ? Tại sao hàng triệu người miền Nam đã tìm mọi cách để vượt biên ra nước ngoài, dù phải làm mồi cho cá mập và hải tặc ngoài biển khơi mênh mông trong những năm 80 của thế kỷ XX ? Tại sao 40 năm rồi vẫn chưa hòa giải dân tộc được ? Tại sao tham những, lợi ích nhóm ngày càng phát triển, đến mức đã trở thành quốc nạn ? Tại sao người nông dân mất đất ngày càng nhiều, ngày nào cũng kéo nhau về Thủ Đô khiếu kiện ? Tại sao đất biên giới quốc gia ngàn năm ông cha để lại, lại mất vào tay Trung Quốc hàng chục cây số vuông một cách dễ đàng vậy ? Tại sao chủ quyền biển đảo luôn bị đe dọa, người dân đi đánh cả trên vùng biển quốc gia bị tàu Trung Quốc bắt bớ, cướp bóc, đánh giết mà không ai bảo vệ ? Tại sao người biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn, cắt cáp tàu Bình Minh 2 ở Biển Đông lại bị coi là “phản động”, bắt vô tù? .v.v..và v..v.v..Vô vàn những câu hỏi “Tại sao” bức bách, đau xót đã được nhà báo Huy Đức chỉ ra, lý giải bằng chính những sự thật lịch sử một cách trung thực. Những người phê phán Huy Đức không thể bác bỏ được những sự thâth dẫn đến những câu hỏi “tại sao” ấy.

Lý giải những câu hỏi đó bằng sự thật lịch sử là việc làm của một nhà báo tâm huyết với quốc gia, dân tộc, với đời, trên hết là lương tâm của một con người . Đây không phải là cuốn sách chống đối , bôi đen chế độ, mà là cuốn sách thức tỉnh, cảnh báo, để cho những người đang lãnh đạo đất nước rút ra những bài học xương máu, để đưa đất nước ra khỏi con đường sai lầm hiện nay. Tập trung sức lực, trí tuệ thu thập hàng núi tài liệu để tìm sự thật, lý gải sự thật là một việc làm lớn lao, sẽ được chính lịch sử ghi nhận. Viết được cuốn sách này, Huy Đức đã thắng, Bên Thắng Cuộc đã thắng.

Huy Đức đã lấy câu thơ của nhà thơ Nguyễn Duy đọc cho ông Võ Văn Kiệt nghe: ”Suy cho cùng mỗi cuộc chiến tranh bên nào thắng thì nhân dân đều bại” làm đề từ cho Bên Thắng Cuộc. Tôi xin nghĩ thêm, do những chính sách cực đoan và sai lầm, do thiếu hiểu biết của nhiều thế hệ lãnh đạo, mà đất nước ta từ Bên Thắng Cuộc đã trở thành thua cuộc so với các nước trong khu vực và thế giới suốt mấy chục năm qua, từ sau 1975. Bên Thắng Cuộc  được viết với ý thức dân tộc tự cường, là để suy nghĩ mà cứu đất nước, để “Nước Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu” như cụ Hồ đã  dạy.

Theo blog Ngô Minh

27 Phản hồi cho ““Bên Thắng Cuộc” đã thắng”

  1. T. says:

    Bên thắng cuộc đã làm được những sự việc thật vĩ đại như :
    Tại miền Bắc từ mùa Thu năm 1945
    1/ “Cải Cách Ruộng Đất” giết oan hàng chục ngàn người vô tội để máu thị̣t họ làm cho ruộng đất phì nhiêu.
    2/ Tiêu diệt tận gốc bọn ” Trí thức,Thương gia” để mọi người đều nghèo đói và dốt nát như nhau.
    3/ Trù giập những phong trào Nhân Văn Giai Phẩm, Tự Lực Văn Đoàn các đảng phái Quốc Gia khác để dân chúng quên hết những phong tục tập qúan tốt, những nếp truyền thống văn Hóa hay đẹp, những nhen nhúm về tự do, dân chủ, bên thắng cuộc đã tiêu diệt ngay từ trong trứng nước những người yêu nước mà không yêu Cộng Sản.

    Sau tháng 4 năm 1975 bên thắng cuộc đã
    1/ Tịch thu đốt sạch sách báo của dân chúng miền Nam Việt Nam để triệt hạ những tư tưởng về Văn Hóa, Đạo Đức, Tự Do, Nhân Quyền, và Tôn gíao
    2/ Đánh lừa hàng trăm ngàn sĩ quan công chức của VNCH là học tập 10 ngày nhưng thật sự đã bắt tù cải hằng chục năm trong những nơi rừng sâu nước độc khiến nhiều người đã chết vì bệnh tật mà không có thuốc men hoặc đói ăn.
    3/ Đổi tiền nhiều lần để bần cùng hoá dân chúng miền Nam Việt Nam vì tội đã giầu có hơn miền Bắc Xã Hội Cộng Sản.
    4/ Đáng tư Sản mại bản, Tư sản dân Tộc, và “Cải tạo Công thương nghiệp” nhằm mục đích cướp trọn những cơ xưởng, công ty lớn nhỏ của dân chúng miền Nam Việt Nam.
    5/ Chính sách ngăn sông cấm chợ, kiểm soát dân bằng “hộ khẩu” , “nhu yếu phẩm”..
    6/ Khủng bố tinh thần của người dân bằng những loa phóng thanh đặt tại khắp các ngả đường bằng những thông báo, suốt ngày đêm…
    Những điều trên đã làm cho hàng triệu người phải liều mạng vượt biên, vượt biển để tìm tự do khiến cho hàng trăm ngàn người đã chết trên rừng, trên biển…..
    7/ Đảng Cộng Sản Việt Nam vì không có kiến thức đã cho những thành phần vô học có nhiều quyền nắm giữ tất cả những chức vụ quan trọng như bí thư chủ tịch, tỉnh, thành phố nên những tên này vì quyền lợi cá nhân đã cho bọn Tàu chệt thuê rừng, đấu thầu các công trình xây dựng qui mô, để bọn chúng đem bọn nhân công Tàu vào làm việc mà quên đi vấn đề quốc phòng an ninh cho đất nước.

  2. chau son le says:

    bài viết đề cập đến một cuốn sách đang được nhiều người biết đến,nếu mình chưa đọc thì cũng không nên nói quàng xiên,không tốt.

  3. ĐộcGiả says:

    Nước Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu” như cụ Hồ đã dạy.” -
    Kết luận lôi “cụ Hồ” vào cho thấy là dốt đặc cán cuốc, bài viết trở thành đồ dởm, vứt sọt rác

  4. nguoimiennam says:

    Có những cuốn sách được rất nhiều người nói tới nhưng chẳng có ai đọc cả thí dụ cuốn Tư Bản Luận (Capitalism) của Marx-Engels, viết trong 40 năm, lý do nó quá dài và khó hiểu, Bên Tháng Cuộc cũng gần giống Tư Bản Luận ở điểm này
    Sự thực Bên Thắng Cuộc là một cuốn sách viết rất công phu nhưng hay thì cũng chưa hẳn, nó quá dài và chứa quá nhiều vấn đề, rất luộm thuộm và khó hiểu.
    Ai thích thì đọc, không thích thì tìm sách khác thế thôi, những người không thich thường là không đọc, hoặc chỉ đọc một số trang nhưng họ nói thẳng là không đọc, trái lại những người viết bài khen BTC hay thì hầu hết chưa đọc nhưng cũng gân cổ lên khen lấy khen để ra điều ta đã đọc.
    Người đọc chỉ xem sơ những bài khen BTC cũng dư biết là tác giả chưa đọc vì những nhận xét có tính cò mồi rõ rệt, không hề thấy nêu một chi tiết nào của cuốn Bên tháng cuộc
    Chưa đọc mà nhận là đã đọc tức là thiếu lương thiện, gian trá, chỉ là trò lưu manh văn nghệ
    NMN

  5. Hi x Pham says:

    Cac ngai giac Cong van luon luon la nhung ngai giac Cong, ho da dan ap dan Vietnam da man vi quyen
    loi cua Tau Cong Day cac ngai thay khong : Ho da co dong : “Giet giet nua ban tay khong ngung
    nghi, Cho ruong dong lua tot thue mau xong, Cho dang ben lau … Tho Mao chu tich … bat diet”…
    Day cac ngai phan bien di. Day la su that, cac ngai giac Cong tu da minh dinh ./-

  6. Bần-Nông says:

    Tết nhứt đầu năm đầu tháng, nói mấy chuyện nầy hoài mệt quá. BN mời tất cả các bạn vào trang mạng dưới đây xem bác “Trọng Lú” đốt pháo rồi nghe “kinh quốc doanh” về ngủ cho ngon.

    “Trọng Lú” đốt pháo: http://www.youtube.com/watch?v=mA1KT1wQC24
    “Kinh quốc doanh”: http://www.youtube.com/watch?v=LlGppUxo4F4

    Thân ái… Bần-Nông

  7. nvtncs says:

    Với dân tộc tính chia rẽ và nhỏ nhặt của chúng ta như hiện nay, chúng ta chỉ là một nước tiểu nhược. Mà khi là nước nhỏ, yếu thì số phận là nhờ vả.
    Mà đã phải làm bồi thì thà làm bồi Mỹ còn hơn làm bồi Tầu.
    Vậy thì cuộc chiến tranh 45-75 vừa rồi là ngược lý, phí phạng xương máu của lớp trẻ, gia tài của tổ tiên, ngu xuẩn, để rồi không ngóc đầu lên với ngọai quốc được nữa.

  8. Thằng Bờm says:

    Đối với đa số người dân trong nước sinh sau 1975, cho đến khi HĐ “về vườn” cùng theo chủ Kiệt năm 1995 thì “thiểu số” trong số đó còn phải đeo khăn quàng đỏ đi học, còn phải “phấn đấu” kiếm được cuốn sổ “đoàn” để vào đại học ; đa số của “đa số” này đói rách thất học. Đến nay, cả thảy họ chiếm ít nhất 40% dân số VN . Họ không vô cảm hoàn toàn với tình hình đất nước ; họ không thèm đọc sách báo của nhà nước ; họ không hứng thú với những trang mạng ở nước ngoài như đàn chim việt trước khi chia 2 (vì nguyên nhân gì có lẻ bbt đàn chim việt biết rỏ hơn cả dcv online) , talawas nay đã lịm tắt ; thêm vào đó là phong trào blog nở rộ mà đa số chỉ là những câu chuyện vặt. Có thể nói “họ đói” những câu chuyện lịch sử hiện đại. BTC cuả HĐ đáp ứng được cơn đói này “dẫu chỉ là cơm nguội”.

    Nhưng tô cơm nguội đó có đủ để gọi là “Minh triết của Sự Thật” ? NM nổ hơn cả Nguyễn hữu Chỉnh thời Quang Trung.

    NM viết “Như vậy, những người không thích Bên Thắng Cuộc đã không ngăn chặn được nó đến với người đọc bằng mọi cách. Nghĩa là Bên Thắng Cuộc đã thắng, Huy Đức đã thắng. Tôi có biết một số người gây khó khăn cho tác phẩm BTC đến với người đọc hải ngoại, chưa hề thấy một phong trào nào ngăn chặn BTC đến với người đọc trong nước. Bài viết này của NM liên hệ BTC với người trong nước, lại lấy việc ngăn chặn BTC đến với người ngoài nước làm tiền đề để rồi kết luận Bên Thắng Cuộc đã thắng . Đây rỏ ràng là lối biện luận hồ đồ, thiếu nhân cách của người viết báo, văn, hay chỉ là “còm”. Tôi không ác ý với HĐ nhưng những kẻ theo đóm ăn tàn kiểu NM làm cho tôi phải đã phần nào “xem nhẹ” công sức của HĐ so với ban đầu khi mới biết BTC.

    Người ta đã nói “ai chê ta là bạn ta, ai khen ta là kẻ thù của ta”. Khen HĐ kiểu NM trong bài này rỏ ràng NM có thể được xếp vào loại kẻ thù của HĐ. Nếu là bạn HĐ, cần nói rỏ sự thật “BTC đã giúp ích cho những người ‘trắng trơn’ về những câu chuyện mang tính lịch sử hiện đại ; nhưng vẫn còn bị hạn chế, thiếu sót với những người trong cuộc”.

    Với phần kết bài viết, NM trích dẫn “hù cộ” như một “ánh hải đăng”. Tôi gửi lại cho NM và bạn đọc tinh thần tự cường của một chí sĩ Việt Nam đàn anh “hù cộ” mà có thông tin cho rằng cụ ấy đã bị Hồ bán lấy tiền vì người này mới đích thị là “ánh hải đăng”. Bài thơ Sống của cụ Phan Bội Châu :”

    Sống tủi làm chi đứng chật trời !
    Sống nhìn thế giới hổ chăng ai ?
    Sống làm nô lệ cho người khiến,
    Sống chịu ngu si để chúng cười.
    Sống tưởng công danh, không tưởng nước,
    Sống lo phú quý, chẳng lo đời.
    Sống mà như thế, đừng nên sống!
    Sống tủi làm chi, đứng chật trời.

  9. Thắc-Mắc says:

    Đúng là như một cơn lốc, BTC đến với Người Việt HN. Nhiều bài chủ viết về BTC, đa-số đưa giá-trị của BTC lên tận mây xanh. Tôi thật-tình không nắm trong tay một cuốn sách nào, 1 hay 2, của BTC. Tôi cũng chưa đọc đầy-đủ chi-tiết của các tập 1&2 của sách này, nhưng qua một số trình-bày phản-hồi, một ít bài chủ viết có trích đoạn, thì cũng tạm hiểu nội-dung của sách này. Có điều là tôi đã đọc kỷ hai bài viết của NV.Lục nói về BTC. Trình-bày của NVL đúng-đắn và khách-quan, hợp-lý và có hệ-thống. Tôi thấy đối với tôi như thế đã đủ. Ai hiếu-kỳ thì cứ tìm đọc, không hại gì ( chỉ tốn ít tiền mua sách ). Ích-lợi thật-sự chỉ đến với những người còn ở trong nước, còn bị bịt tai che mắt ( bởi chính-quyền và bởi chính họ ), còn đối với những người Hải-Ngoại nói chung thì BTC không đem lại gì mới lạ.

  10. lequan says:

    Nếu trở lại trước 1975 thì tác giả Huy Đức của Bên thắng cuộc sẽ chọn là người lính bộ đôi hay người linh cộng hòa . Chờ câu trả lời của Huy Đức .

    • mien says:

      Cái giả sử của lequan không thực tế vì điều này không thể xãy ra. Huy Đức không cần phải trả lời những câu hỏi đại loại như thế.

    • Lý Đảo Chính says:

      Đương nhiên là đi lính bộ đội rồi, vì vẫn còn làm theo lời Bác mà, đọc câu này nghe thơm mùi sữa qúa: “Bên Thắng Cuộc được viết với ý thức dân tộc tự cường, là để suy nghĩ mà cứu đất nước, để “Nước Việt Nam sánh vai với các cường quốc năm châu” như cụ Hồ đã dạy.”

Phản hồi